*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dưới ánh trăng, Lục Vũ ngồi trên tảng đá, thân ảnh nhợt nhạt có chút cô đơn.
Ban đêm ở Mạc Khâu sơn trở nên tĩnh lặng, thi thoảng lại có tiếng yêu thú tru tréo.
Lục Vũ dạo xem quanh khu thứ ba một vòng, bề ngoài thì không nhìn ra điều gì khác thường nhưng trong lòng lại luôn cảm thấy có gì đó sai sai.
Đổng Trọng đi tới bên cạnh Lục Vũ, nhìn vạn dặm non sông, tâm tình hơi bi thương.
“Khi bé thơ, lúc ta buồn phiền thì thường sẽ leo lên đỉnh núi nhìn phương xa, trước non sông đất đai hét lên nguyện vọng trong lòng.”
Lục Vũ nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: “Có ai mắng ngươi là tên điên hoặc ngu ngốc chưa?”
“Có, cũng không ít.”
Đổng Trọng hoài niệm tuổi niên thiếu kiếp trước.
Lục Vũ cười cười, hắn cũng từng có lúc như thế, nhưng hắn không muốn nói ra.
“Nếu như khu thứ ba có cơ duyên thì ngươi nói xem nó sẽ giấu ở đâu?”
Đổng Trọng hỏi ngược lại: “Thật ra ngươi có thể nhờ ta giúp ngươi trong ngắn hạn đạt đến Tụ Linh cảnh, đó xem như cũng là một hồi cơ duyên, nhưng tại sao ngươi lại không làm như vậy?”
Lục Vũ cười nói: “Ngươi không giúp thì ta cũng sẽ đạt tới Tụ Linh cảnh, chuyện này không cần ngươi phải bận tâm.”
Đổng Trọng cau mày nói: “Xem ra ngươi còn tự phụ hơn ta tưởng tưởng.”
Lục Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692928/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.