“Thiếu gia!”
Lục Cửu nắm chắc tay Lục Vũ, sau một phen dò xét thì cười khóc, nói: “Tốt, quá tốt, bệnh của thiếu gia rốt cục cũng đỡ.”
Hai đệ tử dẫn đường lên tiếng chào Lục Vũ, sau đó rời đi.
Lục Vũ dẫn Cửu thúc vào trong phòng, hỏi: “Những năm này Cửu thúc đi đâu, sao đột nhiên lại đến đây?”
Lục Cửu nắm tay Lục Vũ không buông, cảm xúc lộ ra rất kích động.
“Năm đó, thành chủ phái ta đi ngầm tra một sự kiện, sau đó không lâu thì ngài đưa thiếu gia đến Thanh Sơn tông. Chờ khi ta trở lại thì nghe tin Ngô mặc mưu phản, tranh đoạt chức thành chủ, dọa đến không dám lộ diện, chỉ có thể tự mình nghe ngóng hạ lạc của thành chủ và thiếu gia.”
“Về sau, trải qua tìm hiểu nhiều mặt, biết được thành chủ đi Tuyết Phong sơn nên ta tới đó tìm. Đáng tiếc Tuyết Phong sơn địa thế hiểm trở, kỳ hàn vô cùng, cảnh giới của ta lại không đủ nên khó tới được chủ phong, rốt cục đành tạm thời rời khỏi, chờ ở bên ngoài.”
Lục Vũ hỏi: “Có thăm dò được tin tức của cha ta không?”
Lục Cửu cười khổ nói: “Nghe nói thành chủ đi tới đỉnh Tuyết Phong sơn tìm Băng Ngọc Tham để giải độc cho thiếu gia. Nhưng thứ Băng Ngọc Tham kia tồn tại hay không thì không ai nói rõ được.”
Lục Vũ than nhẹ, Băng Ngọc Tham không phải là linh dược bình thường, thứ đó rất khó tìm.
“Vậy lần này tới...”
Lục Cửu nói: “Ta khổ sợ đợi ở Tuyết Phong sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692910/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.