Lời trào phúng băng lãnh vô tình vang vọng toàn trường kheiens cho tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Lục Vũ đã từng quỳ cầu Vân Nguyệt Nhi hồi tâm chuyển ý, không thể sống thiếu nàng, bây giờ lại mắng nàng là kỹ nữ trước mặt mọi người, đây quả thực là chuyện quá khiến người ngạc nhiên.
Không chỉ có đám người trợn tròn mắt mà ngay cả Vân Nguyệt Nhi cũng sợ ngây người.
Ở trong trí nhớ của nàng, Lục Vũ tính tình nhu nhược xem nàng như bảo bối, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, yêu thương nàng hết mực.
Bây giờ hắn lại nhục nhã mình trước mặt mọi người, vầy thì mình còn mặt mũi gì nữa?
Nhưng Vân Nguyệt Nhi quên, quên mới nãy nàng trách cứ Lục Vũ “mãi mãi cũng không xứng với nàng” trước mặt tất cả mọi người, thời điểm đó chẳng phải Lục Vũ cũng mất sạch tôn nghiêm đó sao?
Xét cho cùng thì trong mắt nàng chỉ có mỗi nàng chứ chưa từng cân nhắc qua cảm thụ của Lục Vũ.
Vân Nguyệt Nhi cảm giác được có vô số người đang nhìn nàng, cảm giác này khiến cho nàng cảm thấy vô cùng khó xử, một cỗ oán hận nồng đậm dâng lên.
“Lục Vũ, ta hận ngươi!”
Vân Nguyệt Nhi tức đến run người, trong mắt tràn đầy sự phẫn nộ và hận ý.
“Hận kệ ngươi!”
Lục Vũ cười lạnh, ánh mắt hờ hững.
“Lục Vũ, ta sẽ không bỏ qua ngươi!”
Vân Nguyệt Nhi nén giận xuất thủ, tay vung cốt tiên lên, thế tới như cự mãng, bài sơn đảo hải, khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692902/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.