Mục sư huynh không vui nói: “Ý ngươi nói chúng ta công báo tư thù hả?”
Lâm Phong mắng: “Chẳng lẽ không đúng sao?”
Bốn đệ tử Võ tông đi theo sau Mục sư huynh, một trong số đó mắng: “Tiểu tử ngươi tính là gì lại dám nói chuyện với Mục sư huynh như thế, tin hay không lão tử khiến ngươi sống không được chết cũng không xong không hả.”
Lục Vũ liếc mắt nhìn tên đệ tử kia, giễu cợt nói: “Vật họp theo loài, hóa ra Mục sư huynh cũng là cặn bã.”
Mục sư huynh cả giận nói: “Im miệng, ngươi dám mắng chúng ta là cặn bã, ngươi chán sống hả?”
Lục Vũ hỏi ngược lại: “Sao nào, không khen người phản bác, đây chẳng lẽ không gọi là ngang ngược bá đạo được sao?”
Lâm Phong kẻ xướng người họa nói: “Một số người không hiểu được cái gì gọi là đạo lý, ngươi nói với hắn những chuyện này hoàn toàn là đàn gảy tai trâu.”
(Bạn đang đọc truyện Huyền Võ Thiên Tôn được edit hoặc dịch thô từ diễn đàn Tàng Thư Viện)
“Sắp chết đến nơi còn dám mạnh miệng, ta xem các ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, hôm nay ta liền hảo hảo giáo huấn các ngươi một chút.”
Mục sư huynh cười giận dữ, không chút che giấu lửa giận & sát khí trong lòng.
Lục Vũ nhìn thoáng qua bốn phía, cười nhạo nói: “Bên kia còn một số người nữa, sao không gọi họ tới để xem bộ dáng uy phong lẫm liệt của ngươi.”
Mục sư huynh cười lạch nói: “Lục Vũ, cái miệng của ngươi thật lẻo mép, đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692884/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.