“Quá dễ sợ, gia hỏa này trâu bò thật!”
“Không phải nghe nói hắn trước đây là phế vật à, mẹ kiếp ai đồn bậy đồn bạ thế không biết.”
“Nếu như Lục Vũ là phế vật thì chúng ta há chẳng phải rác rưởi sao?”
Đệ tử quan chiến mắt kính sợ, không dám coi thường Lục Vũ nữa.
Giữa sân, Lục Vũ ngạo nghễ đứng, hai tròng mắt lạnh như băng khiến trong lòng mọi người run sợ.
Người không phạm ta, ta không phạm người.
Lục Vũ không muốn gây chuyện nhưng lại bị kẻ khác ức hiếp tận cửa thì đương nhiên hắn cũng không ngại phiền phức!
“Ngày sau nếu ai cảm thấy ta dễ bị ức hiếp, tốt nhất trước tự ước lượng lại thực lực bản thân mình đi.”
Nhìn quanh, Lục Vũ nhuệ khí kinh người tạo nên uy hiếp vô hình.
Phụ cận, những người quan chiến tụ tập lại đều bị động tĩnh bên này hấp dẫn.
Lục Vũ quay người chuẩn bị rời đi.
“Vừa vào nội môn đã gây chuyện thị phi, thủ đoạn độc ác như thế ta há có thể để ngươi đi.”
Một âm thanh vang dội đột nhiên vang lên, một bóng người từ trong đám người bay ra đánh một quyền tới Lục Vũ.
Một quyền này uy lực kinh người, chấn động khiến cho khí lưu tan rã phát ra tiếng chói ta, không ít người sợ hãi.
“Võ sư tổ sáu, tiểu tử Lục Vũ này xui xẻo rồi. Những người bị hắn đã thương nằm trên đất đều là đệ tử tổ sáu.”
Lục Vũ thắt chặt tinh thần, cảm thấy nguy hiểm lớn lao.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692835/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.