“Sao nào, không phục à. Ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức một chút, sự cường đại của tôi thể nhị trọng cảnh giới không phải một người khai mạch cửu trọng như ngươi có thể so được.”
Lý Ngũ căn bản là xem thường Lục Vũ, thân là nội viện đệ tử nếu không thể giải quyết được một tên ngoại viện để tử há chẳng phải sẽ bị mọi người cười chê sao?
“Khai Sơn chưởng!”
Nhanh chân một bước, Lý Ngũ trong nháy mắt tới gần, tay phải bổ ra một chưởng thi triển ra chín phần thực lực.
Lục Vũ hờ hững cười lạnh, một quyền trực kích, võ mạch trong cơ thể chấn động, chân lực cuồn cuồng như sóng lớn giang hà phát ra tiếng vang chói tai.
Quát lên một tiếng, Lục Vũ âm thanh vang vọng núi rừng, hổ cứ long bàn (hổ ngồi rồng cuộn) hiện ra trên nắm tay lại có hư ảnh khí kình.
Lý Ngũ giật mình, đột nhiên tăng chưởng lực lên mười phần.
“Chết đi... a...”
Song phương quyền chưởng chạm nhau trên không trùng, âm thanh răng rắc vang lên trong nháy mắt, ngay sau đó là tiếng kêu đau thảm thiết phát ra từ thân ảnh của Lý Ngũ.
“Hả? Chuyện này sao xảy ra được?”
Vương Mãnh đứng xem giật nảy cả mình, vốn tưởng kẻ xui xẻo là Lục Vũ nhưng ai ngờ Lý Ngũ lại bị đánh bay, thân thể đụng gãy ba cây đại thụ, toàn bộ cánh tay bị đánh tàn, miệng phun máu tươi.
Lục Vũ văn phong bất động, khí thế kinh người.
Một quyền này đánh ra phong thái của hắn, cũng ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692827/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.