Nhìn giọt nước mắt nơi khóe mi Lâm Phong, Lục Vũ không khỏi thở dài, lại một lần nghĩ đến kiếp trước của mình.
“Tốt, nắm chặt thời gian, lần thứ ba ngươi cần phải đề cao tỉ lệ thành đan.”
Lâm Phong nghe vậy bừng tỉnh, cấp tốc khôi phục bình tĩnh, bắt đầu luyện đan lần thứ ba.
“Tại sao lần luyện đan đầu tiên ngươi lại nhỏ máu của cả ta lẫn ngươi, mà lần thứ hai chỉ nhỏ mỗi một mình máu của ta?”
Lục Vũ nói: “Nói chung, loại đan dược này sau khi luyện chế thành công thì ta ngươi cũng dùng luôn chứ không bán ra ngoài. Nếu như bán đan dược ra ngoài thì sẽ dùng những dược liệu khác để thay thế máu của chúng ta. Ta nhỏ máu của ngươi để luyện đan là để khi ngươi phục dụng đan dược, cơ thể ngươi có thể hấp thu dược tính tốt hơn.”
Lâm Phong tỉnh ngộ, hỏi: “Vậy lần thứ ba này, ta có nên nhỏ máu của mình hay không?”
Lục Vũ cười nói: “Đương nhiên phải nhỏ máu, hơn nữa còn là máu của cả hai chúng ta luôn.”
Lâm Phong không hỏi thêm nữa, bắt đầu chăm chú luyện đan.
Lần này, tỉ lệ thành đan khá cao, đạt tới sáu viên.
Lâm Phong hết sức hứng khởi, nhưng Lục Vũ lại thêm phần sầu lo.
Luyện đan là một môn nghệ thuật, không phải chỉ nhìn bằng mắt, luyện qua hai lần liền nâng cao tỉ lệ thành đan ngay được.
Nhưng mà Lâm Phong làm được, điều này khiến Lục Vũ hơi bất ngờ.
“Ngươi sở hữu tĩnh võ hồn hay thú võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692789/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.