Viên Xá Lợi bảy màu và vải tơ lụa màu đỏ quấn với nhau, mà mảnh vải tơ lụa màu đỏ kia chính là chất liệu y phục nàng đang mặc.
Dường như nghĩ đến điều gì đó, Thủy Khanh Y cúi đầu, phát hiện bên hông bị xé rách một mảnh vải lụa màu đỏ, chắc chắn là lúc bóng đen kia trộm trâm cài hoa hồng, đã cố ý kéo xuống, nàng dùng ống tay áo rộng che chắn, từ từ kéo đai lưng bằng gấm xuống, vừa vặn che khuất miệng vết rách này.
Thủy Khanh Y chăm chú nhìn chuỗi Xá Lợi bảy màu mất đi vẻ rực rỡ kia, trong lòng trùng xuống, quả nhiên là chuyện liên quan đến mẫu thân.
Vậy thì, người trong bóng tối kia, vì sao phải lấy Xá Lợi bảy màu ra hãm hại nàng, tiết lộ sự tồn tại của mẫu thân?
Thủy Khanh Y nghĩ lại, có lẽ người áo đen và đồ giả mạo kia truyền tin cho nhau, biết nàng vạch trần thân phận của đồ giả mạo, nên mới làm ra chuyện này sao?
"Thừa Tướng đại nhân có ý gì? Cầm viên Xá Lợi bảy màu giả để hãm hại Bổn cung sao?" Thủy Khanh Y nhìn Xá Lợi xám xịt không có ánh sáng nằm trên đất, đáy mắt thoáng qua ánh sáng phức tạp, nàng biết Xá Lợi thật, nếu là một chuỗi thật, tại sao lại không sáng bóng lộng lẫy như ánh sáng lưu ly.
Phùng Vinh Quý bị hỏi khó, ông tình cờ nhìn thấy Xá Lợi bảy màu một lần, đúng là hạt trân châu như thế kia, nhưng cái này không sáng bóng, không khác gì hạt trân châu bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-thau-quynh-phi-dem-dong-phong-huu-phu/2779443/quyen-2-chuong-17-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.