Nhiệt độ đêm đông ở Đông Hồ vốn đã rất thấp, đứng ở ngoài trời, gió lạnh thổi qua, có thể cảm thấy được cái lạnh buốt xương trong gió.
Tiền Giác bị gió lạnh thổi tới, nhiệt độ trong lòng và ngoài trời cơ hồ đều lạnh buốt như nhau.
Làm một đệ tử của Linh Nguyên Chân Tiên giáo, những quái sự hắn từng thấy đã không còn ít nữa, song, tình huống như đêm nay vẫn là lần đầu tiên mới gặp.
Mặt trăng non màu máu, ánh trăng bén nhọn tuyệt luân như cự nhận, cho đến người mang mặt nạ bạc thần bí đứng lặng yên dưới ánh trăng.
Một loạt cảnh tượng này làm mức cảnh giác trong lòng hắn nâng lên cao nhất.
“Ngươi là ai? Vì sao lại chận đường ta?” Tiền Giác mặt trầm xuống, hỏi một câu.
Triệu Thụy trừng mắt nhìn chăm chú Tiền Giác thông qua hai khe hở của Minh Linh mặt nạ, lạnh nhạt đáp: “Ta là ai tịnh không quan trọng, chỉ cần ngươi bỏ đứa nhỏ đó xuống, ta sẽ không làm khó ngươi, tha cho ngươi một tia sinh lộ.
”
Ánh mắt của Tiền Giác chuyển qua lại trên mặt nạ Triệu Thụy, sắc mặt âm tình bất định, bản năng của hắn cảm giác được, người mang mặt nạ bạc trước mắt, rất có khả năng là một địch thủ rất khó đối phó!
Trong lòng hắn đã có ý sợ hãi, nhưng bảo hắn dễ dàng buông bỏ Thiên Bảo linh đồng mới kiếm được như vậy, hai tay dâng lên, hắn lại thật chẳng nguyện ý chút nào.
“Nếu ta không bỏ thì sao?” Tiền Giác xanh mặt, hỏi.
“Chết.
”
Triệu Thụy cười cười, nói một chữ ngắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-ma-chi-mo/3985911/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.