Đại khái là chịu ảnh hưởng bởi tin tức trên báo, Vân Phương buổi sáng lên lớp có chút tâm thần bất an, thậm chí còn phạm phải mấy sai lầm cấp thấp, chuyện này làm học sinh của cô cảm thấy có chút bất khả tư nghị.
Bởi vì trình độ chuyên môn của Vân Phương trong cả Đông Hồ mà nói, đều là hạng nhất.
Vân Phương cũng tự cảm thấy trạng thái phi thường không tốt, sau khi tan học trực tiếp trở về văn phòng, ngồi ở chỗ mình, ôm trán, tư tưởng phi thường hỗn loạn.
Cô tựa hồ có thể cảm thấy, có nguy cơ vô hình, đang từng bước tiến tới gần cô và Vân Liên.
“Này, Vân lão sư, cô sao vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái? Có muốn đi bệnh viện không?” Lý lão sư thấy cô trạng thái không tốt, bèn hỏi một câu.
“Không có.
Tôi rất tốt.
Cảm ơn.” Vân Phương cười cười.
Lý lão sư thấy Vân Phương nói vậy, cũng không tiện hỏi nhiều, gật gật đầu, cắp sách đi ra ngoài, trong văn phòng chỉ còn lại một mình Vân Phương.
Vân Phương đang muốn yên lặng một chút, một thanh âm có chút già nua, đột nhiên từ ngoài cửa truyền vào: “Xin hỏi Vân lão sư có ở đây không?”
Vân Phương có chút bất ngờ quay đầu lại nhìn, thấy một trung niên nam tử thân mặc áo khoác ngắn, thân thể cường tráng, nhãn thần lăng lệ, dẫn theo bốn người thanh niên đi vào.
“Các người là ai? Kiếm Vân lão sư làm gì?” vào thời khắc không bình thường, tính cảnh giác của Vân Phương đặc biệt cao, cô tịnh không có trực tiếp trả lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-ma-chi-mo/3985880/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.