“Kìa! Đó không phải thầy tiểu Triệu đấy sao? Thầy ấy sao một mình đi ra ngoài trường vậy? Rất nguy hiểm a!” Thầy giáo dạy toán cùng phòng làm việc với Triệu Thụy đứng bên cửa sổ, nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi xoa xoa kính nhìn, trong long cảm thấy kì quái.
“Đám lưu manh bên ngoài làm loạn không phải là tìm thầy Triệu đấy chứ?” Có người suy tư đoán.
“Uhm, chỉ sợ sự thật là vậy.” Một giáo viên khác gật gật đầu, “Thầy ấy lúc nào dính phải phiền toái lớn như vậy nhỉ?”
“Nhưng người bên ngoài đó, nhìn qua giống như bọn xã hội đen! Thầy Triệu kiểu này không khéo bi thảm rồi.”
“….”
Những giáo viên cùng phòng làm việc thấy cảnh này, không khỏi bàn tán xôn xao.
Vân Phương cũng đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng lưng của Triệu Thụy, trong lòng cũng hơi lo lắng, nói thế nào thì nói, đều là đồng sự làm việc, lại là hàng xóm, nếu như Triệu Thụy bị đám côn đồ này khi nhục, trong lòng nàng không khỏi có cảm giác đau thương.
Gã da đen thấy Triệu Thụy xuất hiện trước mặt mọi người, lập tức vội vã chỉ vào mặt hắn, kêu lớn: “Chính là hắn! Biểu ca, chính là hắn đả thương ta!”
Đám côn đồ cầm gậy sắt mã tấu ở ngoài trường vừa nghe thấy vậy lập tức reo hò ầm ĩ:
“Ra đây!”
“Tên khốn khiếp! Mau ra đây cho ta!”
“Lão tử hôm nay phải chém chết ngươi!”
“…..”
“…..”
Mấy người bảo vệ kinh hãi, càng hoảng sợ, mồ hôi đổ ra như tắm, dùng hết sức giữ cửa, không cho mấy tên này vào trường.
Triệu Thụy lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-ma-chi-mo/3985817/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.