Chung Ái Dân cùng Chung Viễn vốn dĩ là anh em ruột, hai người cùng sống trong một khu biệt thự hào hoa, cách nhau không xa, vài phút đồng hồ là có thể chạy tới.
Bước nhanh vào biệt thư của Chung Viễn, Chung Ái Dân trực tiếp đi tới mật thất bên ngoài thư phòng, bấm chuông, sau đó phi thường cung kính đứng ở một bên đợi Chung Viễn từ mật thất đi ra.
Mặc dù là hai người là anh em ruột nhưng Chung Ái Dân cực kì khâm phục đại ca của hắn.
Bởi vì Việt Tú tập đoàn có thành tựu cùng quy mô rộng lớn như ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ công lao của một mình Chung Viễn.
Còn những người khác trong Chung gia bất quá chỉ là được thơm lây của Chung Viễn mà thôi.
Trong thư phòng rất an tĩnh, Chung Viễn hồi lâu không có đi ra, Chung Ái Dân không hề vội vã đứng ở bên ngoài, chỉ là sắc mặt có chút lo lắng.
Lại qua thêm một lúc, cánh cửa mật thất mở ra, một nam tử chừng năm mươi tuổi từ mật thất đi ra.
Nam tử này mày rậm mắt to, mặt rộng mũi lân, các đường nét rõ ràng, trên người có một cỗ uy thế không giận mà uy, khiến cho người ta không dám khinh thị.
“Ái Dân hả? Tìm ta có chuyện gì?” Chung Viễn liếc mắt nhìn đệ đệ của mình một cái rồi, nhẹ nhàng hỏi một câu.
“Đại ca, không tốt rồi.
Chung Tĩnh đã xảy ra chuyện! Tính mạng hết sức nguy cấp, đang cấp cứu ở trong bệnh viện.” Chung Ái Dân vội vàng nói.
Vốn đang trấn định, sắc mặt Chung Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-ma-chi-mo/3985796/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.