Như bình thường Chung nhàn đi tới cửa chính của viện bảo tàng,chờ bảo vệ mở cửa.
Song ngòai dự định của hắn,hắn đứng ngòai cửa hơn nửa giờ cũng không thấy người đến
“Chuyện gì xảy ra?”
Chung nhàn sắc mặt hơi trầm xuống,trong lòng có chút mât hứng,cân nhắc xem có nên sa thải mấy tên bảo vệ hay không.
Hắn có chút nóng lòng,lấy điện thọai di động gọi cho phòng trực ban,để họ cho bảo vệ ra mở cửa
Nhưng đầu dây bên kia chuông vang lên hơn nửa giờ cũng không có người nghe máy.
Điều này vô cùng bất thường,chung nhàn đột nhiên có một dự cảm không tốt.
Hắn run lập cập móc ra chìa khóa cửa chính,gọi tài xế hỗ trợ mở cửa
Đại môn vừa mở ra,chung nhàn nóng lòng vọt vào triển lãm đại sảnh của viện bảo tàng.
Lọt vào tầm mắt của hắn là một khung cảnh thê lương
Trong đại sảnh triển lãm,tất cả kính chống đạn toàn bộ bị đập nát,mảnh vụn thủy tinh rơi khắp nhà.
Vài thi thể bị chém thành hai nửa cùng vết máu khô vung vãi khắp đại sảnh.
Bảo vệ của hắn không thấy nhân ảnh,sinh tử khó lường.
Tất cả tàng phẩm trong triể quỹ tòan bộ bị mang đi,không để lại dù chỉ một kiện,khiến cho mọi người hoài nghi có phải chịu nạn châu chấu!
trong đầu Chung Nhàn nhất thời nổ tung ầm vang, phảng phất có một chùy sắt thật lớn lớp lớp đánh trên ót (đầu) hắn, thiếu chút nữa đem tâm can tì tạng phủ, ngay cả đồ cứt đái trong bụng đều đập cho tan ra
Hắn trong đầu trống rỗng,cả người hoàn tòan ngất lặng.
không ngừng ???,vẻ mặt quái dị,không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-ma-chi-mo/3985788/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.