Ông chủ nhìn cậu thanh niên trẻ trước mặt, nhìn là biết người này không biết hàng nên nói:" năm ngàn."
- Được vậy quẹt thẻ nhé.
Sau đó đưa thẻ ngân hàng ra quẹt cho nhân viên.
Một ông lão và một người thanh niên cùng một cô gái vừa đi ngang, thấy viên đá của Mạc Tuấn đang cầm rất giống đá hồng nguyệt trị giá ba triệu cậu thanh niên liền hỏi:" anh bạn, có thể bán cho tôi viên đá của anh không, tôi ra giá một triệu, thế nào anh bạn được lời rồi nhé."
- Tôi không bán viên đá này.
- Này anh bạn đừng kiệt thế, nếu cậu chê giá thấp thì tôi ra giá hai triệu rưỡi, giá này đã là cao nhất tôi có thể cho cậu rồi đấy.
- Tôi nói là không bán đá này cho dù cậu có ra giá trên trời tôi cũng không bán đá này đâu.
Người ông chủ nghe được giá cao như thế biết là nhìn sai hàng rồi, nhưng hiện tại bán đi không cách nào lấy lại viên đá đó, ông ta cũng hối hận không thôi, cứ tưởng là bán hời rồi nhưng bán xong mới biết mình bị lỗ nặng.
Ông già kia thấy thế liền nói:" thanh niên trẻ có thể nể mặt lão Mã tôi bán viên đá này lại không."
- Tôi không biết ông là ai tại sao phải bán cho các người, tôi cũng khuyên ông một câu ông nên về khám bệnh đi, phổi của ông đã yếu lắm, có lẽ không thể sống quá lâu đâu, còn viên đá này tôi nói không bán tức là không bán.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-luyen-thien-nhien/3343527/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.