Chương trước
Chương sau
Truật Xích hiên ngang bước lên thao trường của Cư Dung quan, vốn là một sân đá lớn nhô lên khỏi mặt đất, chỉ đợi Hoa Tranh hoặc Bạt Kha Đán bước lên cùng mình. Hoa Tranh nhìn vào thần thái của vị huynh trưởng, trong tình thế một phải đấu hai mà vô cùng ngạo mạn, trong lòng lo âu. Chưa đánh đã lo là điều tối kỵ, như vậy là đã nắm năm phần thua thiệt.

Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai Hoa Tranh. Nàng trông ra thì Kha Đán đã tới bên đứng cạnh từ bao giờ. Dung mạo họ Bạt cổ quái, mặt nhọn như cáo, tay dài tựa đười ươi. Hắn ăn mặc kiểu vu sư Mông Cổ, choàng hai bên chiếc bì mao đại y lông kền kền, hai dải vải màu sắc từ thán lục cho tới thâm lục. Chiếc đầu lâu hươu chụp qua nửa trên đầu hắn, lại thêm than đen bôi khắp quanh khóe mắt, chỉ để lộ nhãn tình vô hồn như người âm phủ.

"Ngươi xen vào làm gì?" Hoa Tranh quở mắng, vung nắm đấm đấm vào vai Kha Đán, nhưng trong giọng không có oán thán, trong nắm đấm cũng không có lực. Kha Đán vốn là thuộc hạ của Hoa Tranh, chăm sóc và nuôi nấng nàng từ nhỏ, xưng hô với nàng cũng không bao giờ câu nệ phép tắc, là kẻ đầy tớ duy nhất có thể không xưng thần với công chúa mà không bị Triết Biệt xử tử.

Kha Đán thì thầm chỉ đủ để công chúa nghe được, "Nha đầu ngươi chớ lo. Tên mập đó mới ốm dậy, sức lực chưa hồi phục hẳn. Ta và ngươi chỉ cần hòa hoãn, hắn nếu không biết lượng sức mình sẽ tự sụp đổ." Hắn nói dứt lời thì bị công chúa nhéo vào tay. Truật Xích ngũ quan sắc bén, dù hai người họ nói chuyện rất nhỏ nhưng Hoa Tranh không thể không đề phòng.

Đán thở hắt một hơi rồi nói, "Cứ xem ta tránh đòn của hắn mà làm theo." Nói rồi một bước vận công vào bàn chân, khinh công như bay nhảy tới trước mặt Truật Xích, lập tức cởi đại y, để lộ thân hình gầy guộc, chỉ có da bọc xương, trong đôi tay lại cầm một cốt trượng, hai đầu lâu hai bên.

"Ngươi định đánh ta với một cây gậy sao?" Truật Xích cười lớn.

Hoa Tranh đang đứng xem, đột nhiên cảm thấy bên vai đau nhói, như da thịt tróc ra, bốc mùi thối rữa. Nàng hoảng sợ quay ra thì thấy vai mình hoàn toàn không sao, cơn đau lại biến mất như chưa từng tồn tại. Nàng nhận ra là ban nãy Kha Đán chỉ chạm vào đó trong giây lát, hồ nghi vô cùng. Lão vu sư này đã luyện được trò vu đạo nào rồi?

Truật Xích ném phủ sang một bên, chiếc rìu lướt trên mặt đất cào một đường như trâu cày. Thế hãn rút hai bên ra một đôi đoản phủ, múa chúng vô cùng nhanh lẹ, nói, "Ngươi thích dùng đồ chơi, ta cũng dùng đồ chơi. Bằng không ngươi lại nói ta không công bằng."

"Thế hãn không cần nói nhiều, hãy cứ tiếp chiêu." Kha Đán tay trước xoay trượng, tay sau quặp lại, nhập Đại Bàng thế, một thế thủ cơ bản của Tứ Thú Quyền. Truật Xích hét một tiếng rồi xông vào, đôi đoản phủ xoay tròn như chong chóng, thủ pháp mau lẹ. Kha Đán xoay trượng giả đò đỡ lấy, nhưng khi đôi phủ đi tới thì thúc trượng xuống mặt đất, cả thân người trầm bổng phi nhanh ra nơi khác. Truật Xích xoay người chém vội, nhưng Kha Đán đã ở cách đó ba bước chân. Xích thét lên một tiếng nữa, nhảy một bước thu hẹp hoàn toàn khoảng cách, nhưng Đán lại một thúc trượng mau lẹ di chuyển ra nơi khác.

Vốn đoản phủ là cặp vũ khí tầm gần, mà vũ khí càng ngắn kẻ sử dụng lại càng phải áp sát. Kha Đán dụng Đại Bàng thế vốn đã mau lẹ, gắn thêm cốt trượng như cánh tay nối dài, liên tục đặt bản thân ngoài tầm tiếp cận của Truật Xích. Thế hãn càng nổi xung, xông lên một lần, vận chiêu Công Ngưu Khứ Thí, khi phi tới cát bụi dưới chân bay lên mù mịt. Kha Đán thúc cốt trượng chọc lên đầu ngón chân Xích, thân thể nhẹ bẫng bay lên cao quá đầu hắn, đầu ngón tay cái ấn nhẹ lên đỉnh đầu hắn rồi rút tay lại ngay. Đám đông xung quanh thấy Kha Đán bay lượn vô cùng đẹp mắt, vỗ tay nhiệt liệt.

Kha Đán thân thể gầy nhom, nội công lại không bằng Truật Xích, kể cả có vận công vào đúng yếu huyệt cũng sẽ bị Xích vận kình đẩy ngược lại hoặc điều hướng đầu ngón tay đi nơi khác. Quả thực, đòn tấn công vừa rồi của Đán chỉ mang lại cảm giác như ong chích, có khó chịu nhưng không hề gây tổn hại cho Xích.



Xích biết ném trọng phủ đi dùng đoản phủ là sai lầm, nhưng giờ đã trót, đang tỉ thí lại nhặt lại trọng phủ thì há chẳng phải hắn không có lòng tự tôn? Nhưng hắn cũng không phải phường hữu dũng vô mưu. Hắn nhận ra đòn của Đán hầu như không có sát lực, hắn chỉ cần đứng yên một chỗ, vận công cho thân thể cường kiện, hai mươi chiêu qua đi thì chỉ có Kha Đán thấm mệt, còn hắn sẽ tiết kiệm nhiều phần sức lực.

Kha Đán thần tốc tiến đến, cốt trượng vung về phía mặt của Truật Xích. Xích dễ dàng đỡ được ba chiêu liên tiếp, nhưng không ngờ rằng cốt trượng chưa bao giờ là vũ khí chủ đạo của Đán. Trong lúc đối thủ sơ hở, Kha Đán lại một đầu ngón tay ấn vào vai phải của Xích, lần này vận thêm một chút nội kình, nhưng vẫn không để lại được sát thương gì.

Truật Xích mắng lớn, "Ngươi làm cái trò gì thế hả?" Xích thủ pháp vô cùng mau lẹ, cán phủ lập tức vung sang bên, Kha Đán giật mình né tránh trong gang tấc mới được. Cán phủ của Xích phang gãy sừng hươu đính trên đầu lâu, tuy không trúng Đán nhưng xung lực từ cú đánh cũng khiến đầu óc Đán ong ong, tai ù ù. Đám đông xung quanh xem trận tỉ thí giữa hai tướng đều 'ồ' lên, vừa kinh ngạc vừa lo âu.

"Nguy hiểm quá," Kha Đán nghĩ thầm. "Chỉ cần Truật Xích chạm nổi vào người mình thôi thì không chết cũng bất tỉnh."

Xích thấy Kha Đán có chút choáng váng, nhận thấy thời cơ chín muồi, lập tức áp sát phản công. Kha Đán thúc trượng xuống đất thì bị Truật Xích một cước quét trượng bay luôn khỏi tay. Không còn cánh tay nối dài, Kha Đán vẫn rất nhanh lẹ nhập Báo thế lấy lại thăng bằng, một chân đạp xuống đất, hai tay vồ lấy một vai Truật Xích đẩy ra, khiến Xích đang định vung phủ tới lại đi chệch đi đôi chút. Đường phủ chém qua không khí nghe tiếng vun vút, trong không trung lại hiện ra ngoại kình công lực một màu đỏ thẫm trông vô cùng ghê sợ.

Kha Đán nhanh chóng chuyển từ Báo thế sang Mã thế, một chân trụ vững dưới mặt đất, xoay người tung cước đá ngược về phía sau, đó chính là chiêu Nham Mã Cước, khiến Truật Xích lui lại một bước. Truật Xích biết mình không thể nào nhanh bằng Đán, trong nguy nan lại vô cùng nhanh trí nghĩ ra chiêu Phá Địa Quyền Trảm. Nhưng hắn không nhằm đến Kha Đán, mà đánh thẳng xuống đất. Xung lực của cú trảm của hắn lan tỏa khắp xung quanh thao trường, tới lính đứng trên tường thành Vạn Lý Trường Thành còn cảm thấy.

Kha Đán ở gần, bị xung lực đánh bật ngược lên không trung. Hắn xoay một vòng trên không trung, vẫn đáp được xuống đất ổn định, nhưng lại đáp ngay trước mặt Truật Xích, chỉ cách có vài phân. Tuy quá gần để Xích vung phủ chém được mình, nhưng chỉ cần bị hắn xiết vào người là Kha Đán coi như bị bóp nghẹt. Rất nhanh lẹ, Đán lấy hai ngón tay trỏ, lại chọc vào vai trái Truật Xích.

Xích vừa ghì Kha Đán vào, định hai tay ép hắn một phát ngạt thở mà bất tỉnh, thì Đán la toáng lên, "Thế hãn khoan, hãy khoan! Hết hai mươi chiêu rồi." Xích mới nhận ra là ba cái chọc ngón tay cái lên người Xích mà gần như không gây sát thương đó cũng tính là chiêu thức!

"Con chuột nhắt khôn lỏi, được lắm!" Xích nói lớn. "Ta tha ngươi cái mạng này." Rồi đẩy Kha Đán ra xa, khiến tên vu sư Mông Cổ loạng choạng lui lại sáu, bảy bước. Đán mới lui khỏi thao trường, trong ánh mắt trao đổi với Hoa Tranh lần đầu tiên thấy ánh lên một tia vui mừng nham hiểm. Hoa Tranh lờ mờ đoán được hiểm ý của Kha Đán, đáp lại bằng một nụ cười nhỏ, rồi rút bên mình ra một thanh bội đao khảm lam ngọc—ấy chính là thanh Sa Trung Sinh Đao mà đích thân đại hãn đã tặng cho nàng.

Nàng bước lên thao trường.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.