Những con đường bên trong thành này mặc dù không có Thi Quân, tuy nhiên cũng thực sự không phải là một mảnh trống trải.
Bên trong thành có rất nhiều người đi đường nam nữ. Tuy là thi khí nồng nặc, nhưng tất cả cử chỉ, xem ra lại giống thường nhân không khác gì .
Điều đó làm cho bên trong thành Hàm Dương này, xem ra lại phảng phất khá là phồn hoa. Cũng chỉ có Tô Tiểu Tiểu là người phải cố hết sức như vậy.
Tông Thủ nghe vậy chỉ cười mà không đáp. Tiểu nha đầu Sơ Tuyết này cũng là người có tính tình mạnh miệng nhưng mềm lòng.
Thế nhưng đến nơi này thì thanh Huyết Nguyệt Đao kia có ở trong tay nàng hay không đều là việc râu ria.
Ở nơi như thế này, sự bị hạn chế của Sơ Tuyết hẳn là ít nhất.
Chỉ vì vốn ở trong thế giới bình thường, Sơ Tuyết cũng không thực sự đi tìm hiểu rõ. Nên nàng không có quan niệm trước, chỉ là chiến đấu theo bản năng mà thôi.
Lúc này ở đây, mặc dù một vị cường giả Chí Thánh cảnh giới đỉnh phong đánh nhau với Sơ Tuyết, thì cũng chưa chắc là đối thủ của nàng.
- Làm sao có thể như thế được?
Trầm Nguyệt Hiên thản nhiên đáp:
- Năm xưa Tần Hoàng vẽ ra ba ức hình đồ để kiến tạo ra Tần Hoàng Mộ này. Sau đó lại phần lớn không thấy tung tích đâu nữa. Khi đó thế nhân suy đoán, hẳn là Thủy Tần là vì giữ bí mật bảo vệ mộ nên chôn cùng toàn bộ. Đó cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc không lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1433015/chuong-1614.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.