Cơ hồ là cùng một thời gian trong điện Sùng Chính Càn Thiên Sơn thành.
Hổ Trung Nguyên khí tức dị thường trầm ngưng đứng sau lưng mọi người, ở vị trí chính giữa. Thần sắc của hắn rất cung kính nhìn không chớp mắt, bất quá lại cảm giác hào khí ngày hôm nay càng ngày càng không đúng.
Ẩn ẩn cảm giác được từ chỗ của Tông Thủ, một đạo ánh mắt lăng lệ ác liệt như đao thỉnh thoảng thổi qua làm hắn lạnh tới tận xương tủy. Mà khi hắn cẩn thận nhìn tới thì không thấy dị trạng.
Chỉ có Tông Thủ ngồi ngay ngắn ở phía trên vương tọa, hắn bước vào tuổi mười bốn, thân thể nhỏ gầy trong ghế trong ghế rộng lớn có cảm giác cười.
Bất quá sắc mặt hắn căng cứng, nghĩ tới ba ngày trước đó, vị thế tử này sát phạt quyết đoán, thủ đoạn tàn nhẫn làm cho người cười không nổi:
- Quân thượng đã cố ý muốn đem tổn thất chiến giới tính toán vào sổ sách quốc khố thì thần không có gì để nói. xem tại TruyenFull.vn
Người nói chuyện đúng là Nhâm Bác trong suy nghĩ của Tông Thủ, hắn tuổi chừng bốn mươi, đầu đội nho quan, thân mặc áo bào trắng.
Càn Thiên Sơn thành không có biên chế quan viên chính thức, cũng không có quan phủ thống nhất, vì vậy chư thành trong điện này cũng không có quần áo và trang sức thống nhất, ăn mặc đủ loại.
Giờ khắc này thừa tướng mặc áo bào trắng đang nhíu mày lãnh đạm nói:
- Chỉ là thần phải nhắc nhở bệ hạ! Càn Thiên thành ta đã mấy tháng chưa từng săn thú ở Vân Hải,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431698/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.