- Rõ ràng không có một ai chịu lưu lại, một chiêu này của thế tử rút củi dưới đáy nồi, thật đúng là hay lắm! Lão Sài, ngươi nói ngày hôm nay Thiên Hồ Tông Thị tám mươi vạn tộc nhân, có thể còn lại mấy người?
Sài Nguyên không khỏi quay đầu lại trừng mắt liếc hắn một cái, biết được Hổ Thiên Thu đang bỏ đá xuống giếng.
Bất quá hắn thực không có gì cố kỵ đối với Tông Chính, cử động lần này của Tông Thủ đúng là rút củi dưới đáy nồi, không có tộc nhân, mất đi cánh, Tông Bá mặc dù còn có Hoàn Dương Cảnh Linh Sư cũng chỉ như cọp nhổ răng, diều hâu không có lông.
Hắn cũng cười cười tiếp lời:
- Ai biết? Thiên Hồ đích mạch đệ tử cũng có hơn ba vạn. Bất quá nói không chừng cũng chỉ còn lại hắn một người cô đơn. Đáng tiếc Đông Lâm đại tộc, hồ bộ vương tộc tàn lụi như vậy...
Hổ Thiên Thu lập tức là cười ha ha, hung hăng vỗ vỗ bả vai Sài Nguyên. Lời ấy thật sự là sâu hợp ý hắn, đối với phán đoán tình thế cùng hắn không mưu mà hợp.
Tông Chính gần như thất hồn lạc phách, thần sắc mờ mịt thất thố nhìn một màn này trước mắt, trùng kích liên tiếp làm cho tinh thần của hắn gần như thất thủ không còn thái độ bá đạo như trước.
Hồi lâu sau, hắn nghiêm mặt dữ tợn bỗng dưng tiến lên trước một bước, nói năng lộn xộn, có vẻ như bị điên rồi:
- Ngươi không thể làm như vậy, ngươi muốn hủy Thiên Hồ Tông Thị ta! Ai cho ngươi quyền lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431685/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.