Phía trên xích sắt kia phủ lên từng khối thép tấm chừng trăm trượng vô cùng dày đặc, hai bên cự kiều có hai cái tượng Bạch Hổ Bạch Hổ hình thái dữ tợn, như ẩn như hiện một tầng bạch sắc quang hoa khiến cho âm khí chung quanh cùng một ít chúng quỷ mị tà vật đều không có cách nào tới gần.
Cự kiều xích sắt lộ ra khí tức tang thương bao la hùng vĩ, không biết tồn tại bao lâu, là do ai kiến trúc nên.
Nơi này là tối trọng yếu nhất của bản kiều mà bốn đầu Bạch Hổ trấn tà áp mị, những tà vật lén lút tới gần đều bị tịch diệt.
Đời sau Tông Thủ cũng đã được nghe nói nơi này. Khi đó nơi này sớm đã không có người ở, chỉ có một mảnh phế tích, cây cầu và Bạch Hổ còn tồn tại.
Nghe nói là một vị thượng cổ thánh nhân tạo thành mục đích cũng không phải là câu thông hai nơi mà là cắt đứt âm mạch tại đây. Bản thân nó chính là dị bảo, vì vậy mặc dù Thiên Vị cường giả nghe nói cũng khó lòng làm tổn thương.
Về phần tòa trấn sơn quan xa xa bởi vì cách quá xa, ngoại trừ tường thành bên ngoài hơn mười trượng thì lờ mờ và nhìn không rõ lắm.
Tông Lam cau mày đi theo ở phía sau, thấy Tông Thủ một mực trông về tòa hùng quan phía xa thì yên lặng không nói, cuối cùng nhịn không được, mở miệng lần nữa nói:
- Trấn sơn quan chiều cao bốn mươi lăm trượng, được xưng chỉ cần 3000 người đóng ở thì có thể kháng cự mười vạn đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431659/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.