- Không đến cuối cùng cũng không tính là chấm dứt, cũng không biết kết quả cuối cùng. Ngược lại sư phó của ngươi lúc đó trước khi chết, dù biết rõ sẽ thua nhung vẫn chiến đấu giết thêm vài người nữa.
Ở trong thủy đàm, một tiếng cười nhạo vang lên, một quân cờ trắng hạ xuống bàn cờ, thanh âm chuyển thành lười nhác:
- Chỉ là kết quả cuối cùng như thế nào? Bị nho gia chư thánh và rất nhiều phật đạo nhị mạch cường giả vây công mà chết, ngay cả chết rồi cũng không an bình, phanh thây mấy chục khối trấn áp tại ngũ lục mười hai đảo, đúng là cực kỳ bi thảm. Một người cơ hồ muốn đạp vào chư giới đỉnh phong, vốn nên là bất tử bất diệt, lại có kết cục như thế, đúng là không biết nói gì hơn.
- Lời này của ngươi nói không đúng!
Thanh niên kia lắc đầu, thần sắc vô cùng chăm chú:
- Sư phó bất đồng với ta, hắn biết rõ chính mình nhất định có thể thắng mới một mực chiến đầu với trời, chiến đấu với đất, chiến đấu với người. Chỉ vì hắn biết được ý niệm Thương Sinh Đạo của chúng ta và chúng dân ngang hàng, nhất định có thể có phổ cập thế gian. Không có thế hệ này của ta thì đời sau nhất định có thể thực hiện...
Âm thanh nữ nhân cười lạnh một tiếng, trong chốc lát thủy đàm đều đông lại toàn bộ:
- Nói dễ dàng thế, khí thế cũng thực bi thương nhưng mà ngươi cho là người nho gia đều làm bằng bùn sao? Nho gia chư thánh, ai cũng đều là nhận thiên địa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431617/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.