Đàm Đào cũng biết việc này rất không ổn, thở dài một tiếng nói:
- Thế tử cùng tiểu thư nếu có oán thì Đàm Đào cũng nhận lấy. Đàm Đào ta trong mắt người khác là thế hệ âm hiểm độc ác, nhưng đây là sự thật, ta cũng không cần phải giải thích thêm. Nhưng mà thế tử cũng biết người trên đời này trong lòng cũng có tín niệm của mình, cho dù là người công chính cũng như thế. Chỉ nguyện ý vì thân nhân bằng hữu của mình sống tốt một chút, không muốn bọn họ chọc vài tai họa. Thí dụ như tiểu thư, nếu trong tay của ngươi có màn thầu, mẫu thân và người xa lạ đang đói khát trước mặt. Ngươi nguyện ý đem màn thầu cho mẫu thân hay là nhìn mẫu thân chết đói trước mặt?
Hiên Viên lúc này yên lặng không nói, thần sắc bất động, nắm bàn tay nhỏ bé của Tông Thủ và xiết chặt. Mà Đàm Đào thấy thế lại cười ha hả:
- Xem ra tiểu thư không phải là người cổ hủ không chịu thay đổi, nếu như nhân nghĩa chi đạo của ngươi là cầm màn thầu cho người xa lạ thì Đàm Đào ta lúc này nhất định một đao trảm ngươi. Ngay cả người thân của mình cũng bỏ mặc thì nói gì tới nhân nghĩa chi đạo?
Tông Thủ kinh ngạc nhíu mày, tên Đàm Đào này đúng là thú vị ngoài ý muốn. Chỉ nghe người này lại tiếp tục mở miệng nói:
- Ta trước kia bởi vì còn trẻ nên trêu chọc đại địch, lúc ấy thành chủ vô tình ở trung ương Vân Giới cứu ta. Mấy năm trước tại eo biển được Kiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431612/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.