Lúc huyết dịch vừa mới rơi vãi ra, Hư Chính Nguyên liền cảm giác toàn thân một hồi nhẹ nhõm, cái gọi là " Khô Vinh " kiếm ý kia vẫn có hơn phân nửa tàn sát bừa bãi trong người, lại không thể trói buộc được khí cơ trong cơ thể hắn.
Mà cánh tay trái của mình cho dù vẫn khô héo như cũ, nhưng cũng không tĩnh mịch như trước mà chuyển thành sinh cơ bừng bừng. Huyết khí tuần hoàn, đều trôi chảy.
Ngược lại bên trái trong trăm trượng, tất cả cỏ dại, ngay trong khoảnh khắc toàn bộ héo rũ, rồi sau đó lại sinh cơ nảy mầm, lần nữa sinh trưởng, chuyển thành xanh đậm.
Ngắn ngủn mười mấy hơi thở đã trải qua mấy lần Khô Vinh, cuối cùng là triệt để héo rũ, không còn nửa phần sinh khí.
Hư Chính Nguyên chỉ cảm thấy một hồi cuồng hỉ, phảng phất cự thạch đã đè ép trên lưng hơn mười năm cuối cùng cũng được bỏ xuống, nhưng hết tới lần khác thân thể vẫn không thể động đậy. Chân khí trong cơ thể hắn đã có thể khống chế, thực sự không biết Tông Thủ đến cùng sử dụng thủ đoạn gì, khiến cho hắn ngay cả cánh tay cũng không thể nâng lên.
Chỉ có thể ngốc ở nguyên tại chỗ, nghe Tông Thủ nói chuyện.
- Vị tiền bối sử dụng Tử Ngọ Âm Dương đại pháp này có lẽ cũng không có lòng xấu gì, chỉ là chuẩn bị hơi khiển trách, giáo huấn thành chủ một phen mà thôi. Tia Khô Vinh kiếm ý này nguyên vốn tưởng rằng ba năm sau sẽ tự tán đi, Tử Ngọ Âm Dương kình lưu lại càng có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431529/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.