Tông Thủ từ đầu đến cuối căn bản là không có dùng sức, chỉ dùng sắc bén của đao cắt cái đuôi cứng cỏi giống như roi sắt thành hai đoạn!
Liêm Vĩ Sư lại rống một tiếng phảng phất thống khổ tới cực điểm. Tông Thủ vẫn không buông tha nó,hắn đạp mạnh xuống lưng khiến cho huyết nhục Liêm Vĩ Sư bắn ra. Xương cột sống dài hơn mười trượng tức thì từ đầu tới đuôi kịch liệt run run phát ra những thanh âm răng rắc thật lâu.
Đợi đến Sơ Tuyết cùng Củng Hân Nhiên lấy lại tinh thần chỉ thấy hung thú tam giai đỉnh phong trước mắt đã triệt để nằm trên đất.
Ánh mắt nó vặn vẹo thống khổ không còn khí lực rống lên tiếng. Giờ phút này thần thái của nó còn nhu thuận phục tùng vô cùng hơn cả con mèo.
Toàn thân Sơ Tuyết bỗng dưng rùng mình một cái, nàng cẩn thận quan sát Thiếu chủ của mình, giờ phút này gương mặt tinh xảo tuyệt luân đúng là giống như cười mà không phải cười làm cho người ta chỉ cảm thấy lạnh lùng và tàn khốc khó hiểu.
Ánh mắt nhìn như bình tĩnh lại phảng phất hung tàn hơn, điên cuồng hơn những hung thú kia.
Nhất thời nàng quên phản ứng, mãi tới khi trông thấy trong đôi mắt màu đỏ tím hơi có vẻ không kiên nhẫn nàng mới vội vàng hoàn hồn, nàng ôm Củng Hân Nhiên nhảy lên trên lưng của cự sư.
Tông Thủ lúc này mới thoả mãn cười cười, đá đá dưới chân. Đầu cự Sư lập tức câm như hến, tâm trí cũng có vài phần Thông Linh biết được ý tứ của Tông Thủ, nó vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431501/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.