Nói dứt lời, Tông Thủ bỗng dưng nhảy lên, xuống khỏi Thiên Phù Đài, trực tiếp bước đến cửa Đạo Cung.
Lâm Phi ở đằng sau há to miệng, muốn mở miệng giữ lại, cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài, yên lặng không nói. Mà Lương Diệu Tử từ đầu đến cuối, đều đứng ở trước đại điện đã nắm chặt khiến hai tay nhỏ máu.
Doãn Dương có chút do dự, mặt hiện vẻ giãy dụa, nhưng một lát sau thần sắc liền dứt khoát, cùng Sơ Tuyết nhanh chóng đuổi theo.
Vừa ra khỏi đám người, Tông Thủ lại chợt nghĩ tới một chuyện, quay đầu nói:
- Cái Lăng Vân Tông Lệnh kia, Doãn thúc còn cầm làm cái gì? Loại đồ vật vô dụng này chẳng lẽ còn có thể lấy ra làm cơm ăn hay sao?
Doãn Dương ngây cả người, liền bật cười một tiếng, cầm Lăng Vân Tông Lệnh trong tay tiện tay ném đi, quăng vào một góc.
Một tiếng giòn vang, toàn bộ trong giáo trường, mấy trăm đệ tử Lăng Vân Tông đều da mặt đỏ lên, vừa căm tức, lại cảm thấy thẹn.
Tấm lệnh bài này vứt xuống đất, cũng không phải chỉ như một cái tát, trùng trùng điệp điệp đánh lên mặt bọn hắn!
Danh dự, môn quy vạn năm của Lăng Vân Tông, giờ khắc này đều phảng phất như bị người trùng trùng điệp điệp chà đạp trên mặt đất.
Lâm Phi trên đài thần sắc suy bại sa sút tinh thần, mà Lương Diệu Tử càng cảm thấy trong lồng ngực đau nhức kịch liệt, trong cổ hơi ngọt. Trong miệng, tràn đầy hương vị đắng chát.
Tông Thủ lại ầm ĩ cười to, tiếp tục bước ra bên ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431438/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.