Lăng Hàn không khỏi bay lên một hàn ý mãnh liệt, chỉ cảm thấy tê cả da đầu.
Lấy nhãn lực của hắn, có thể phán đoán ra chiếc ngọc quan kia tuyệt đối là một cổ vật, không biết táng bao nhiêu năm, thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy trên ngọc quan dính bùn đất, có lịch sử ít nhất mấy vạn năm.
Quan tài vẫn bị phong kín, cho đến khi vừa nãy mới có vật chất thần bí bay ra, nói cách khác, người trong quan tài phải mai táng cùng lúc với quan ngọc.
Mấy vạn năm a, cũng không biết để cô gái này chết bao nhiêu lần, nhưng hiện tại lại mở hai mắt ra, điều này có thể không làm người ta tê cả da đầu sao?
- Chính là loại vật chất kia, có thể phong ấn sinh cơ, không cho một tia tản ra.
Phong Phá Vân nói, ánh mắt sáng quắc.
Lăng Hàn bừng tỉnh, chẳng trách người chôn xuống mấy vạn năm lại đột nhiên mở mắt, thì ra là như vậy.
- Sai rồi sai rồi, không phải không tản ra một tia.
Dực Song Song lắc đầu.
- Nó tên là Thời Gian nguyên dịch, xác thực có thể phong ấn sinh linh, để sinh linh kia trôi qua thật chậm thật chậm, có thể ở trong cuộc sống hữu hạn vượt qua thời gian rất dài. Có điều, đó chỉ là để thời gian trôi qua chậm lại, mà không phải đình chỉ, vì lẽ đó, sinh mệnh vẫn biến mất, nhưng phi thường chậm, theo chất lượng của Thời Gian nguyên dịch, có thể giảm tốc độ gấp trăm lần đến trăm vạn lần.
Bốn người Lăng Hàn đều khiếp sợ, coi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-dao-dan-ton/665125/chuong-694.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.