- Là… là em sao? - Vi Mai ngạc nhiên kêu lên.
Duật quay mình lại theo hướng nhìn của Mai, phát hiện ra một thân hình mảnh khảnh đứng thập thò sau gốc cây.
- Mèo... mèo già chạy mất rồi! - Bạc Nương lắp bắp nói, ngôn ngữ nàng dùng là tiếng dưới xuôi chứ không phải tiếng của người Man.
Nhật Duật thấy cô gái nhỏ thì rất bất ngờ. Chàng liền gắng sức đứng dậy nhưng vì chân tay vẫn còn tê dại nên loạng choạng suýt ngã.
- C…ẩn thận. - Bạc Nương thấy vậy vội chạy lại đỡ.
- Ta không sao. - Nhật Duật bối rối gỡ tay Bạc Nương ra rồi cúi xuống đỡ Vi Mai vẫn đang nằm dưới đất.
- Mặc kệ tôi. - Đến lượt Mai gạt Duật ra. Nàng tuy bị thương khá nặng nhưng vẫn kiên quyết tự mình đứng lên.
Duật bị Mai đẩy ra thì thành lúng túng. Chàng đành quay sang hỏi Bạc Nương:
- Em không những không câm mà lại còn nói được cả tiếng dưới xuôi ư?
Bạc Nương nghe thế thì gật đầu. Duật lại hỏi tiếp:
- Vậy sao em cứ giả câm mãi thế?
- Ta… ta không muốn lừa… lừa các ngươi. Chỉ…ờ là từ khi mẹ… mẹ mất, bố luôn bắt ta phải giả câm. Chỉ đến tối bố… bố mới nói chuyện với ta. Khi nói chuyện bố cũng không dùng tiếng dân tộc, mà… mà toàn bắt ta học tiếng dưới xuôi. Lâu dần ta cũng không còn… nhớ tiếng dân tộc nữa. - Bạc Nương nói không thật sõi. Nàng vừa nói vừa nghĩ, nhiều chỗ lại còn ấp úng nhưng điệu bộ thì rất đáng yêu.
Nhật Duật gật gù, đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-chien-trieu-tran/80535/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.