- Đây là một con Hổ Trành. - Vi Ban nói chắc như đinh đóng cột.
- Hổ Trành ư? - Mọi người nghe vậy liền nhao nhao bàn tán.
- Phải, nó giết bao nhiêu người trong bản mà không thấy dấu vết một oan hồn nào. Hôm nay nó lại còn sử dụng pháp thuật của hồn ma trú trên người để trốn thoát. Rõ ràng đây là một con Hổ Trành, loài chuyên bắt hồn ma để tu luyện hoặc làm tay sai. - Vi Ban tiếp tục lập luận.
- Em vẫn thấy có điều gì chưa đúng. - Vi Mai chợt cất tiếng phản bác.
- Là điều gì?
- Hổ Trành là loài thèm khát linh hồn con người, thèm khát hơn cả xác thịt. Thế sao hôm nay nó lại bỏ linh hồn của hai gã thuộc hạ mà chỉ tha đi phần xác?
- Sao ngươi biết nó bỏ lại linh hồn hai gã thuộc hạ?
- Linh hồn hai gã đang thập thò sau lưng Trịnh Giác Mật đấy thôi.
Giác Mật nghe thấy thế thì mặt mày tái mét như gà bị cắt tiết. Mọi người biết một chút phép thuật liền tập trung huyền lực vào mắt, quả thật thấy lờ mờ sau lưng chúa đạo Đà Giang có hai hồn ma đang bấu víu.
- Cao Sơn thần tiên, có cách nào đuổi được bọn ma này đi không? - Giác Mật mặt trắng bệch, hướng về Ban và Mai cầu xin.
- Ngươi đừng lo, chúng chỉ muốn theo ngươi về cố hương để siêu thoát thôi. – Vi Mai nhẹ nhàng nói.
Giác Mật định mở mồm xin xỏ tiếp thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Vi Ban. Y đành ngậm miệng ngồi im,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-chien-trieu-tran/80530/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.