Bạc Nương trầm mình xuống hồ. Một cái hồ kỳ lạ. Hồ được lát gỗ xung quanh và còn đặt trong phòng kín. “Lúc nãy bà lão kia nói đây là cái gì nhỉ? À, là phòng tắm! Người dưới xuôi thật buồn cười, sao họ không ra suối tắm luôn cho tiện mà lại đào hồ trong nhà thế này?”.
Cô gái nhỏ chìm hẳn người xuống. Làn nước ấm vỗ về thân thể khiến nàng thấy khoan khoái vô cùng. “Kể ra cũng thích thật đấy, mà ấm áp thế này làm buồn ngủ quá. Trước giờ tắm cảm giác sướng nhất là sạch, bây giờ mới biết là còn có thể thoải mái thế này. Buồn ngủ quá cơ! Bố dặn lúc nào cũng phải tỉnh táo, đề phòng mọi thứ. Nhưng sao mà ta thấy mệt thế? Làm thế nào để tỉnh táo được đây?”.
Khuôn mặt Bạc Luông hiện ra, thân quen nhưng cũng rất mơ hồ. “Con cần phải biết rằng cuộc sống vốn rất khó khăn. Cuộc sống của một thầy phép lại càng khó khăn hơn nữa. Con cần phải tỉnh táo và lạnh lùng, nên nhớ nếu chưa tin ai thì đừng để người ta biết mình có phép thuật. Đừng thân thiết với bất cứ ai, lại càng không để có tình cảm với bất kỳ người nào. Tình cảm là mọi nguồn gốc của khổ đau. Ngay cả ta nếu mất, con cũng phải nhanh chóng quên, đừng đau buồn. Hãy luôn nhớ, cuộc sống của con mới là thứ quan trọng nhất!”.
Khuôn mặt của Bạc Luông mờ dần, mờ dần, hóa thành một quầng trắng. “Mây, Mây ơi, Mây! Bố nói gì nhỉ, không được thân thiết với bất cứ ai, không để có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-chien-trieu-tran/2199508/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.