Đạo sĩ trung niên tiến lại gần nhìn rõ lệnh bài thì chuyển ngay thái độ. Gã xua tay ra hiệu giải tán trận pháp đoạn cúi người cung kính vái chào:
- Bần đạo là Đoàn Chân, chỉ vì nóng lòng truy lùng kẻ ác nên đã đánh nhầm. Mong đức ông thứ tội!
Nhật Duật gật đầu với gã rồi nói:
- Các ngươi có biết gì về sự việc xảy ra tại đây không?
Đoàn Chân lắc đầu, đáp:
- Bẩm đức ông, sáng nay khi binh lính ở cổng Tây Dương đi tuần thì phát hiện việc thảm sát ở dưới bến thuyền. Bọn họ đoán là yêu quái gây ra nên một mặt báo về kinh thành, một mặt đến gọi chúng bần đạo đang trông coi đạo quán nhỏ ở gần đây. Bần đạo khi nghe tin dữ liền vội vàng dẫn các đạo sĩ khác trong quán chạy ra điều tra thì gặp mấy người bên đức ông. Chúng bần đạo tưởng nhầm là hung thủ quay trở lại xóa dấu vết nên mới đường đột tấn công.
Nhật Duật nghe đạo sĩ nói thế thì chán nản, hóa ra bọn này còn biết ít manh mối hơn cả chàng.
- Các ngươi chia nhau ra kiểm tra, tìm xem có yêu khí hay dấu vết nào của yêu quái để lại không? - Đoàn Chân hạ lệnh cho đám đạo sĩ dưới quyền.
Ngô Soạn thấy vậy thì chen ngang, nói:
- Những người trên bến đều bị hút sạch máu nhưng tuyệt nhiên không có chút yêu khí hoặc dấu vết gì do hung thủ để lại đâu. Các ngươi khỏi cần tìm làm gì cho tốn công.
Đoàn Chân nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-chien-trieu-tran/2199504/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.