Nhật Duật chìm đắm trong cơn lốc sấm sét chói lòa. Chàng cảm thấy toàn thân bỏng rát, máu sôi sùng sục trong huyết quản. Từng ly từng tấc của cơ thể như bị thiêu đốt trong lò lửa. Trong các mạch máu của Duật dường như có hàng trăm vạn con kiến thi nhau cắn loạn xạ, vùng Đan Điền thì giống kiểu có một con thú điên đang tưng bừng quậy phá. Rồi đột nhiên cơ thể Duật lên cơn co giật không thể kiềm chế. Co giật một hồi làm đầu óc chàng mụ đi. Nóng đến cùng cực, bỏng đến dã man dần hóa thành tê dại. Cảm giác đau đớn bị đẩy đến tận cùng tất yếu sẽ trở thành chai sạn.
Đúng lúc Chiêu Văn Vương cảm thấy cơ thể mình nguội dần, từ nóng chuyển sang lạnh ngắt, từ thống khổ trở thành vô hồn thì đột nhiên có luồng khí ôn hòa truyền vào. Luồng khí này vừa ấm áp, vừa dịu dàng, đi đến huyệt đạo nào trong cơ thể chàng thì cuốn luôn những tê dại, đau đớn của huyệt đạo ấy hòa nhập vào luồng khí rồi tất cả đổ về Đan Điền. Đan Điền của chàng đón nhận luồng khí thì đang sục sôi bỗng chốc trở nên thanh bình, yên ả.
Nhưng Nhật Duật chưa kịp hưởng sự thanh bình được bao lâu, Đan Điền lại lên cơn bùng nổ. Không phải là sôi sục hay bỏng rát nữa mà đã chuyển thành một cơn cuồng nộ. Khí trong Đan Điền xoáy tròn tạo thành một cơn lốc khủng khiếp. Cơn lốc đấy gồm cảm giác đau xót của chất độc, tê dại của sấm sét, ấm áp của khí linh. Tất cả hòa quyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-chien-trieu-tran/2199491/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.