Bị từ chối cũng không sao, bị tổn thương cũng không sao.
Điều hắn muốn quá ít. Chỉ cần từ kẽ tay rơi xuống một chút xíu, hắn đã thấy đủ.
Mắt ta đỏ hoe, một tay chộp lấy tờ phóng thê thư còn dang dở, xé nát thành vụn.
Chưa đủ.
Ta lại từ trong vạt áo sát n.g.ự.c, lấy ra tờ “hôn thư cầu phúc” năm xưa lừa hắn ký—ngay trước mặt hắn, cũng xé vụn.
Hoắc Thuyên định ngăn:
“Không thể xé… đó là thần tiên…”
“Không có thần tiên nào hết!”
Ta hất giấy vụn vào mặt hắn, áp sát người, hai tay chống hai bên thân hắn, từ trên cao nhìn xuống:
“Chỉ có ta.”
“Hoắc Thuyên, ngươi nghĩ chân tàn là có thể trốn khỏi ta sao? Đừng mơ. Ngươi còn dám nhắc lại, ta liền nhốt ngươi, giam bên cạnh ta cả đời, ngày đêm hầu hạ ta.”
Hoắc Thuyên không hề sợ, ngược lại còn lấy lòng hôn lên khóe môi ta:
“Bây giờ ta chưa hầu hạ được. Đợi chân lành rồi, lại…”
“Ai nói là không được?”
Ta cười lạnh, đưa tay nâng cằm hắn, đầu ngón tay men theo yết hầu đang lăn của hắn, trượt dần xuống dưới.
“Đã không động được, thì để ta.”
Ta đẩy hắn ngã xuống giường, đá rơi giày, xoay người trèo lên, trực tiếp ngồi lên eo hắn.
Tầng tầng màn trướng buông xuống, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.
Ta giơ tay tháo khuy áo hắn.
Hắn giữ tay ta lại, không cho.
Ta ép đôi tay phản kháng vô lực ấy lên quá đầu hắn, mười ngón đan c.h.ặ.t.
“Hoắc Thuyên, nhìn ta.”
Hắn bị buộc phải ngẩng đầu, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt lúc này như bốc lửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-xuan/5261236/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.