Lý Cận Dữ dạo gần đây rất hư, Diệp Mông quản không nổi anh. Không biết có phải được cô cưng chiều quen rồi không. Lúc Diệp Mông đang nói chuyện với Phương Nhã Ân, Lý Cận Dữ đang đánh bóng rổ trên sân, có vẻ như đã nghe thấy, híp mắt nhìn về phía cô khiến Thai Minh Tiêu bất mãn hét to: “Ngốc à! Cậu chuyên tâm chút đi!”
Anh thu hồi ánh mắt, cúi đầu đập bóng, ném vào rổ, rồi lại cướp bóng, thật khiến người ta cạn lời. Anh uể oải đáp: “Không chuyên tâm bao giờ?”
Đựu. Thai Minh Tiêu mắng thầm trong lòng, mẹ nó, mắt cậu nhìn ra ngoài sân bóng bao nhiêu lần tôi đều nhớ hết, thứ quỷ.
Tháng 8, trời nóng, dù đã gần tối rồi nhưng ánh nắng vẫn thừa sức đốt cháy da. Diệp Mông mặc một chiếc áo khoác nhìn rất nóng nhưng thực ra rất mát mẻ, bên trong là áo mỏng hơi hở ngực, váy ngắn đến đùi nhìn rất cân xứng, vừa tinh tế vừa xinh đẹp.
Đầu dây bên kia, Phương Nhã Ân đang ngồi điều hòa, vừa nhàn nhã ăn dưa hấu, vừa giám sát Trần Giai Vũ làm bài tập: “Ai bảo cậu chiều quá, tự làm tự chịu.”
Diệp Mông không thấy thế, ngược lại còn chống tay nhìn về phía người đàn ông đứng trên sân bóng: “Chỉ cần anh ấy không nói năng lung tung thì tớ vẫn rất thương anh ấy, yêu đương với Lý Cận Dữ ấy mà, tớ sẽ bất tri bất giác dâng cả thế giới cho anh ấy.”
Phương Nhã Ân cắt dưa thành mấy miếng nhỏ làm đá bào cho Trần Giai Vũ, rất có tâm đáp lại: “Chắc vì trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tinh-trong-mat-anh/380573/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.