17.
"Không... không thể nào!" Huynh ấy kích động phản bác, giọng lạc hẳn đi. "Nàng lừa ta! Nàng rõ ràng... rõ ràng nàng đối xử với ta tốt như thế! Nàng may y phục cho ta, nấu canh cho ta, mài mực cho ta, thức đêm cầm đèn đợi ta về... Làm sao có thể không phải là thích?"
Huynh ấy đếm lại từng chuyện trong quá khứ, những chi tiết mà huynh ấy từng coi là hiển nhiên, thậm chí là có chút chán ghét, giờ đây lại trở thành bằng chứng để huynh ấy tự chứng minh rằng ta "đã từng yêu".
"Đó là báo ân." Ta bình tĩnh ngắt lời huynh ấy.
"Báo đáp ơn thu nhận của Giang gia khi Tần gia lâm nạn, báo đáp ơn coi như con đẻ suốt tám năm của bá mẫu. Giang Hoài Châu, đối với ta, huynh là một phần của ân tình đó, là cái vai mà một người con gái họ Tần, một vị hôn thê như ta bắt buộc phải diễn cho tốt. Những gì ta làm cho huynh là vì trách nhiệm, vì thể diện, duy chỉ có không phải vì thích."
Giọng ta rất nhẹ, nhưng lại như thanh đao sắc bén nhất, từng nhát từng nhát m.ổ x.ẻ cái lớp vỏ giả tạo mà huynh ấy dùng để tự an ủi, để lộ ra chân tướng đẫm m.á.u bên dưới.
"Tám năm trước, phụ thân và huynh trưởng của ta bị lưu đày, ta phải sống nhờ nhà người khác, chỗ dựa duy nhất chính là hôn sự với huynh. Làm một vị hôn thê dịu dàng đúng mực, chu đáo với huynh, đó là con đường sinh tồn của ta. Ta không dám làm sai một bước, không dám biểu lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tinh-da-cu/5256467/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.