"Nghe nói gì chưa? Nhị công t.ử hôm qua bao trọn Vọng Giang Lâu chỉ để đổi lấy nụ cười của Tô cô nương."
"Đã là gì, sáng sớm nay còn có người thấy công t.ử đi cùng cô ta ra trường đua ngựa phía Tây thành đấy. Tô cô nương mặc bộ đồ cưỡi ngựa đỏ rực, oai phong dũng mãnh, khiến mắt công t.ử nhìn thẳng cả ra."
"Chao ôi, các ngươi nói xem Tần cô nương này rốt cuộc nghĩ gì nhỉ? Hôn sự tốt thế này không muốn lại đòi từ hôn, giờ thì hay rồi, tim của công t.ử e là không bao giờ quay lại nữa."
Những lời này như gió, lọt vào tai ta từ khắp ngõ ngách trong phủ, nhưng ta chỉ coi như gió thoảng qua tai, thổi xong liền tan biến. Giang phu nhân vì chuyện này mà tức đến ngã bệnh, nằm bẹp trên giường, nắm tay ta không ngừng thở dài, mắng Giang Hoài Châu là "đồ khốn nạn", lại khuyên ta "hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa".
Ta chỉ im lặng đút t.h.u.ố.c cho bà. Đối với những lời bà nói, ta không hứa hẹn cũng chẳng phản bác. Bà dần dần cũng không nói nữa, chỉ có ánh mắt nhìn ta, ngoài sự thương cảm còn vương chút thẫn thờ bất lực.
6.
Nửa tháng sau, bệnh tình của Giang phu nhân có khởi sắc.
Nghĩ đến việc phụ thân và huynh trưởng sắp về kinh, lúc đi bọn họ mặc áo tù, khi về nhất định phải có y phục mới. Ta bèn dắt theo Xuân Đào ra khỏi Giang phủ, chuẩn bị đến Cẩm Tú Các – tiệm lụa lớn nhất kinh thành để chọn vài xấp vải.
Đường phố kinh thành vẫn phồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tinh-da-cu/5256460/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.