Khóc nữa ta sẽ lật tẩy cô!
Edit: Yunchan
***
Lạc Vân Khanh đăm chiêu một thoáng.
"Cô hãy nói ra nguyên nhân hại người trước, sau đó ta sẽ suy xét."
Nữ tử váy đỏ thướt tha đứng dậy, ấm ức giải thích: "Việc này không thể trách nô gia."
Mặc dù Hàn Ngâm xót xa cho cảnh ngộ của cô ta, nhưng nghe thấy câu này vẫn không dằn lòng được, lên tiếng phản bác: "Sao lại không thể trách cô, lẽ nào những người đó cam tâm tình nguyện chết?"
"Đúng thế!" Nữ tử váy đỏ liếc Lạc Vân Khanh một cách u oán rồi nói: "Nô gia tới nhà vào phòng, tự nguyện làm ấm giường là lần đầu tiên, mọi khi chỉ đến mồng một và ngày rằm mới đi tản bộ ngắm trăng trong rừng liễu này, thỉnh thoảng gặp vài tên nam tử tầm thường, nô gia tri thư đạt lễ, nên bối rối muốn tránh đi, đáng tiếc đã mất thân thể, hồn phách lại bị giam trong đồ rửa bút thiên trường địa cửu, chân bủn rủn đuối sức, chạy bất cẩn nên trật chân té ngã, những nam tử này tự động đuổi theo nô gia, buông lời trêu ghẹo, cuối cùng còn nhào lên người nô gia..."
Nói tới đây, cô ta che mặt lại với vẻ vô cùng e thẹn: "Ôi ôi ôi! Loại chuyện này các người có thể nghe không biết ngượng, nhưng nô gia không thể nói mà không biết ngượng, nói tóm lại là bọn họ cam tâm tình nguyện, nô gia cũng đâu để bọn họ thiệt thòi gì, mấy tên nam tử thô tục quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412559/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.