Ngươi nên chết sớm
Edit: Yunchan
***
Linh thú ngàn năm, Liễu yêu ngàn năm, một dưỡng hồn xem ra cũng xấp xỉ Tụ Linh, cộng thêm một trận đồ pháp bảo tỏa sáng bảy màu hư hư thực thực, bấy nhiêu thứ gộp lại, trận đánh này hình như hơi huyên náo quá mức tưởng tượng rồi...
Khóe miệng Thượng Triêu Vân hơi co rút, thật tình rất muốn hỏi Hàn ngâm, rốt cuộc là ai không biết xấu hổ hả!
Linh thú khó thuần, pháp bảo hiếm thế, do đó khi đấu pháp người tu tiên phần lớn đều dựa vào thực lực, ngay cả yêu tu ngàn năm như Thượng Triêu Vân cũng chỉ có hai món pháp khí thượng phẩm để hỗ trợ tấn công phòng thủ. Giá nào cô ta cũng không ngờ được một tiểu cô nương vừa qua Tụ Linh, mà gia tài lại hùng hậu như vậy, còn trút hết ra như không tiếc của.
Như đã nói, thực lực của người tu tiên sẽ ảnh hưởng tới công năng của pháp bảo, nếu chỉ đối địch với một mình Hàn Ngâm, thì thứ duy nhất mà cô ta băn khoăn chính là làm cách nào để chiếm những linh thú và pháp bảo này về làm của riêng. Nhưng không khéo là, bên cạnh còn có một Mộ Thập Tam canh giữ, tới Mộ Thập Tam cô ta còn đánh không lại, thì làm sao dám vọng tưởng tới những thứ khác được chứ?
Nghĩ tới đây, Thượng Triêu Vân khống chế cảm xúc, bật cười: "Tiểu nha đầu thật là xấu tính, sư phụ ngươi không dạy ngươi ư, tu tiên tối kỵ nhất là chém giết theo cảm tính, nếu bất cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412486/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.