Say bí tỉ
Edit: Yunchan
***
Hiên Viên Huyền mở hơn mười con hạc giấy liền, nhưng chẳng ai đoán đúng, trong lòng cũng thất vọng phần nào, nhưng y không biểu hiện ra mặt, chỉ nhìn quanh bốn phía, cố tình câu giờ, chờ mong những con hạc giấy khác bay tới.
Lúc này Hàn Ngâm đã kéo Hiên Viên Dạ quay lại phía sau Lệ Thanh Hàn, thấy chưa có ai đoán đúng, cô cũng thất vọng ra mặt: "Như vậy cũng không biết phần thưởng là cái gì nữa."
Hiên Viên Dạ vừa nghe đã mừng rỡ: "Cái này ta biết, phần thưởng của trận này là..."
Hắn còn chưa nói hết câu, ánh mắt của Lệ Thanh Hàn đã hung hăng phóng tới.
Đương nhiên, người Lệ Thanh Hàn trừng thật ra là Hàn Ngâm, nhưng làm sao Hiên Viên Dạ biết được? Hắn cứ tưởng vị sư bá này không thích hắn nói chuyện với Hàn Ngâm, nên vội ngậm miệng lại, rồi liếc qua Lạc Vân Khanh đang nhìn hắn như suy nghĩ điều gì, lòng hắn lại càng chát đắng hơn.
Bên này so nét mặt, bên kia Mộ Thập Tam lại cười khẽ, ngay sau đó nhấc bút vẽ vài nét, rồi phóng hạt giấy đi.
Hiên Viên Huyền thấy hạc giấy bay tới hai mắt liền vụt sáng, tới khi mở ra, đập vào mắt là nét bút tài hoa phóng khoáng, trên đó viết hai chữ "Rừng Minh".
Y mừng rỡ trong lòng, vội nhìn về hướng người thả hạc, thấy chỗ ngồi của Cửu Huyền có một vị thiếu niên bạch y tuấn tú đang nâng chén cười lười biếng với mình, sau đó ngửa đầu uống cạn. Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412439/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.