Gió xuân thổi qua vạn vật đâm chồi
Edit: Yunchan
***
Danh không chính, tất ngôn không thuận.
Ma môn nội đấu nhiều năm đã mất đi sức mạnh để chống lại Tiên môn, và cũng vì cái chết của Ma chủ đời trước Mặc Ly mà trở thành rắn mất đầu, không có người kế vị danh chính ngôn thuận, từ đó suy ra tin tức này của Chúc Vân có ý nghĩ ra sao, mọi người ở đây đều hiểu rõ.
Nhất định phải ngăn cản hành động của Ma môn, bằng không thái bình mấy chục năm qua sẽ bị lật đổ.
Nhưng vấn đề ở đây là —-
"Làm sao có thể xảy ra chuyện này!"
"Chẳng phải kế hoạch năm đó rất chu đáo, đã diệt cỏ tận gốc rồi ư?"
"Một đứa trẻ sơ sinh thì có bản lĩnh gì chứ? Ma chủ chết rồi mà nó còn sống nổi!"
Ngoài bát đại môn phái đích thân vây công năm đó ra, những tiên môn còn lại vẫn luôn cho rằng khi Ma chủ chết, đứa con vừa ra đời của hắn cũng đã chết theo. Bởi vậy đợt tranh luận này vừa trỗi dậy, mọi nghi vấn đều tập trung vào chuyện đứa trẻ kia sống hay chết, họ đều muốn biết hiện tại đứa trẻ kia có còn sống thật không, hay do trưởng lão Ma môn muốn lập ra một thế thân, giả mạo là đứa trẻ kia còn sống.
Mộ Thập Tam rũ mắt dự thính hồi lâu, lúc này cũng nâng mắt lên, tầm mắt của hắn lướt qua gương mặt của tám vị chưởng môn, cuối cùng đối diện với ánh mắt mang theo chút lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412431/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.