Ma cao một trượng
Edit: Yunchan
***
Hàn Ngâm bay ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của thiên kiếp mà lòng rối bời như tơ, cô biết rõ Mộ Thập Tam sẽ không tự tìm đường chết, thế nhưng độ kiếp là thứ không có định số, chuẩn bị chu đáo hơn cũng có xác suất thất bại, huống chi hắn ứng kiếp trong trạng thái sức lực hao tổn, không ở đỉnh cao phong độ, cho nên nguy hiểm càng tăng thêm mấy phần.
Có điều lo lắng cũng chẳng giúp được gì, hiện nay thứ duy nhất mà cô có thể làm được chính là đi tới địa điểm ước hẹn với hắn, kiên nhẫn chờ hắn độ kiếp trở về.
Hắn sẽ trở về, đây là việc không cho phép thương lượng, cũng tuyệt đối không có ngoài ý muốn!
Hàn Ngâm cắn răng giữ vững niềm tin này, ép bản thân vứt lo lắng sang bên, chuyện cô cần làm còn rất nhiều, không thể để buồn lo vô cớ làm rối loạn.
Mộ Thập Tam nói: Nàng biết tới đâu chờ ta mà.
Phải, cô biết, vì nơi hai người từng đi qua mà người ngoài không biết, chỉ có sơn cốc nhỏ vô danh họ mới rời khỏi sáng nay thôi, vừa hay nó nằm ngoài phạm vi thiên kiếp. Cô nhìn quanh quất một hồi, nhận ra không có ai theo dõi, bèn điều khiển Xích Ly đổi hướng, bay tới sơn cốc nhỏ kia.
Một lần nữa chạm chân lên bùn đất của sơn cốc vô danh này, Hàn Ngâm khẽ thở dài một hơi.
Nơi này cũng như trước khi họ đi khỏi, cũng suối chảy róc rách, cũng hương hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412407/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.