Không cắt được cái đuôi
Edit: Yunchan
***
Hiên Viên Túc chỉ chừng sáu tuổi, nhưng nhờ xuất thân từ đại phái tu tiên nên khi thu lại vẻ mặt tươi cười, nghiêm túc lên thì vẫn vô cùng nề nếp.
Nó vừa thốt ra câu bái sư xong, liền quay sang chỉnh trang y phục, nghiêm túc chỉnh tề bái lạy Hàn Ngâm còn đang ngẩn người. Tiếc là đầu gối còn chưa kịp chạm đất đã bị một lực mạnh xốc lên, làm nó chới với ngã lùi bốn năm bước mới đỏ mặt lấy lại được thăng bằng.
"Không được!" Người ngăn cản nó là Mộ Thập Tam đang tối tăm mày mặt.
Lòng Mộ Thập Tam ngập đầy lửa giận, cực hoài nghi hai huynh đệ nhà Hiên Viên này là do ông trời cố tình phái xuống để chơi hắn. Hiên Viên Dạ còn chưa tính, hiện tại cách khá xa nên hắn cũng nhắm mắt làm ngơ. Nhưng tên nhãi ranh trước mắt này, chưa bái sư đã rất đáng hận, nếu bái sư rồi thì còn tới mức nào? Suốt ngày lẽo đẽo một cái đuôi sau mông, hắn đâu còn cơ hội ở riêng với Hàn Ngâm nữa!
Hiên Viên Túc bị hắn ngăn cản, không hiểu ra sao, rụt rè liếc liếc hắn, rồi nói với giọng bất đắc dĩ: "Tại sao không được chứ, chẳng lẽ Mộ tiên trưởng cũng muốn thu ta làm đồ đệ?"
Hự...
Lạnh quá!
Vậy mà Hiên Viên Túc còn tốt bụng an ủi hắn, nghiêm túc nói: "Xin lỗi Mộ tiên trưởng, ta cũng rất muốn bái ngài làm thầy, nhưng thể chất của ta khác với người thường, có thể thu nạp linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-tien-khieu/2412368/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.