Tr3n bàn đặt một bát mì với trứng trần, Lâm Tử Diên không dám quá ồn ào, chỉ ngồi trước bàn lẳng lặng hưởng thụ bữa khuya của mình.
Cô nếm thử, đôi mắt sáng ngời, sau đó nói: “Anh lén học nấu nướng từ bao giờ thế?”
Thẩm Tư Viễn ngồi đối diện cô: “Biết em thích mì anh nấu từ trước, chắc anh đã sớm để lộ tay nghề.”
Tuy rằng chỉ là một bát mì với trứng trần đơn giản, nhưng vào ban đêm lại là mỹ vị khó có được.
Lâm Tử Diên quét sạch bữa ăn khuya trong mấy phút.
Thẩm Tư Viễn thấy cô ăn uống không tệ, bèn hỏi:
“Ăn nữa không?”
Lâm Tử Diên suy nghĩ rồi kiềm chế nói: “Thật sự không ăn được nữa.”
Nghe vậy, người đàn ông chỉ cười rồi giúp cô thu dọn bát mì trước mặt, sau đó lại bắt đầu rửa bát.
Thấy Thẩm Tư Viễn làm việc nhà, Lâm Tử Diên nhịn không được mà chống má thưởng thức.
Thẩm Tư Viễn tr3n thương trường được người người ngưỡng mộ lúc làm việc nhà trông cũng thú vị.
Anh xắn tay áo gọn gàng, tuy đêm nay uống hơi nhiều rượu nhưng cũng không ngăn được anh làm việc nhà.
Chắc là để ý thấy ánh mắt của Lâm Tử Diên, Thẩm Tư Viễn làm xong lại đi đến bên cạnh cô.
Anh lấy giấy lau tay rồi ném vào thùng rác, nghiêng đầu nhìn cô: “Sao nãy giờ cứ nhìn anh vậy?”
“Em đang nghĩ, sao anh làm gì cũng giỏi thế?”
Thẩm Tư Viễn chồm đến hôn lên môi cô: “Em đang nói mặt nào?”
“...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-tien-sinh-biet-cach-chieu-vo/2497697/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.