Tí tách ── tí tách ──
Kim giây ở đồng hồ báo thức di động.
Tí tách ── tí tách ──
Mưa rơi ngoài cửa sổ.
Anh cảm giác mình giống một con cá, chìm thật sâu dưới đáy biển. . .
“Cậu khỏe không?”
“Tôi khỏe lắm.”
Anh đương nhiên khỏe lắm, anh rất khỏe.
“Tôi không cho rằng như thế.”
Anh nhìn người đặt đôi chân dài lên bàn làm việc, một bên lật xem tạp chí đàn ông, bất giác cả người căng thẳng.
“Tôi rất khỏe.”
Anh nghe thấy chính mình lặp lại.
Người đàn ông giương mắt nhìn anh, cong khóe miệng.
“Từ hôm nay trở đi, cậu không cần tới nữa, cho đến khi cậu dùng hết số ngày phép của mình.”
Anh không hiểu, cảm giác tức giận dâng lên, nhưng anh khắc chế xuống, dùng sức đè nén.
“Tôi không cần nghỉ ngơi.”
“Cậu đương nhiên cần, tựa như tôi cần mỗi người các cậu đều ở trạng thái tốt nhất.”
Anh lại mở miệng một lần nữa, nhấn mạnh từng chữ trên môi.
“Tôi rất khỏe.”
“Không, cậu không khỏe, cậu dồn nén lâu rồi.”
Người đàn ông cười cười, tùy ý mở miệng đề nghị.
“Dồn nén không phải chuyện tốt, cậu cần được giải phóng, cuồng hoan, làm chuyện cậu muốn làm đi, hoặc tìm phụ nữ, hưởng thụ tình ái, phát tiết hết áp lực.”
Anh cảm giác thái dương mình co rút, nắm chặt nắm đấm, anh ép chính mình thả lỏng tay, bỏ hai tay vào túi quần jeans.
“Hoặc, cậu cũng có thể về nhà.” Người đàn ông nói.
Anh không muốn về nhà, cho nên anh nhận mệnh xoay người đi ra ngoài, nghỉ ngơi.
Mưa tiếp tục rơi.
Trong bóng tối, anh trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hai/9120/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.