Nhưng nói thế nào cũng không đúng, sự tình là vì cô đem cổ phiếu bán ra mà tạo thành, tuy rằng số cổ phiếu đó là do ông bà nội để lại cho cô, nhưng Triều Đại là tâm huyết cả đời của mẹ, cô quả thật khó có thể giải thích rõ ràng với mẹ.
Duy trì của anh, cho cô dũng khí.
Nhìn người đàn ông cô yêu sâu đậm trước mắt, Tú Tú thở sâu, nói: “Được, em đi.”
Đang lúc hai người thâm tình im lặng nhìn đối phương, thì lò nướng đinh kêu một tiếng vang.
“Oa, thơm quá, Tiểu Phì đang nướng cái gì thế?” Miệng lách chách, Đồ Hoan sáng sớm ngửi được mùi thơm kia, sớm chờ ở nơi đó, chỉ đợi nó vang lên liền mở cửa, lấy bao tay cách nhiệt đem bánh táo lấy ra.
“Bánh táo sao.” Hàn Võ Kì lắc lư đến bên cạnh Đồ Hoan, nhanh chóng cầm cái muỗng, múc một ngụm thổi phù phù, sau đó nhét vào miệng, vừa ăn vừa kêu: “Nóng nóng nóng…”
“Anh Võ, nếu nóng thì anh ăn ít đi một chút.” Đồ Hoan cười đem bánh táo để trên bàn, chạy nhanh cầm cái muỗng khác đến.
Phượng Lực Cương đã sớm cầm cái muỗng chen chúc bên người anh Võ, cùng nhau công kích hương vị ngọt ngào kia, cư nhiên dùng muỗng múc bánh táo, còn không quên nói: “Ai da, Tiểu Phì sao lại ích kỉ như vậy chứ, nướng cái bánh nhỏ như vậy, cho mình anh ăn còn không đủ nhét kẽ răng đâu.”
“Được ăn còn ra vẻ.” Hàn Võ Kì cười cười lại ăn một ngụm.
“Oa đúng là, hương vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hai/3276988/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.