Cô nhìn thấy thâm tình trong mắt anh, nghe lời anh nói, không tự kìm hãm được run rẩy.
“Anh thật sự xin lỗi, là thật.” Anh yêu thương lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô, “Anh hẳn là nên cách xa em một chút, anh không nên xuất hiện trong cuộc sống của em, nhưng khi em xoay người bỏ đi, anh mới biết được anh không thể mất em, anh nghĩ rằng anh có thể sống sót, nhưng không được, anh không sống được.”
“Mười năm nay, anh luôn luôn mơ thấy A Quang, anh nhìn thấy cậu ấy, anh cho rằng đó là cậu ấy, nhưng đó không phải là cậu ấy.” Anh ngóng nhìn cô, khàn khàn mở miệng: “Chính là anh, mười năm trước kia cũng chỉ là anh.”
Tú Tú che miệng, nhìn người đàn ông trước mặt cô, mặc cảm tội ác của anh quá sâu, giống như ẩn sâu trong lớp băng lạnh, nhiều năm rồi đem anh bó chặt, gần như sẽ đưa anh kéo xuống biển sâu.
“Đó thật sự không phải là lỗi của anh.” Lại một lần nữa, cô nói cho anh biết, cô biết anh có lẽ sẽ không nghe vào, nhưng cô vẫn nói, cho dù nói hơn một ngàn vạn lần, mới có thể làm cho anh tốt hơn một chút, cô nói rách mồm cũng nguyện ý.
“Nhiều năm trước anh luôn nghĩ, anh không cho anh quên.” Anh nhìn cô, câm lặng nói: “Anh không cho bản thân mình quên, anh không thể quên.”
“Anh sẽ không quên.” Cô rưng rưng nhìn anh, nâng mặt anh lên, đau lòng không thôi nói: “Anh ấy là anh em của anh, anh không có khả năng quên anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hai/3276985/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.