Anh không hề nới lỏng tay, cũng không hề bỏ cô xuống, anh chỉ vác cô chạy vội vào trong hoa viên, hơn nữa một đường nổ súng phá hư các thiết bị giám sát có thể ghi hình ảnh.
Anh đang làm hỏng công việc của mình, nếu anh Võ biết nhất định sẽ tức đến lên máu, chị Lam lần này đại khái sẽ đuổi anh về quê nhốt ở nhà, nhưng anh không có cách nào, anh không thể để cho cô ấy cùng tên kia.
“A Lỗi! Bỏ tôi xuống! Anh có nghe hay không? Bỏ tôi xuống! Khắp phòng đều là phóng viên, ngoài phòng còn có mấy tên chó săn, chúng ta sẽ bị phát hiện! Tôi không muốn lên bìa tin tức, anh có nghe không? Chuyện này quá hoang đường rồi!” Cô vuốt tấm lưng cường tráng của anh, đè thấp thanh âm xuống: “Anh rốt cuộc bị điên cái gì? Mau bỏ tôi xuống….”
Anh khiêng cô vòng qua phòng chính, dùng súng phá cổng cửa sau, ngay cả dây điện nối đèn cũng vậy, sau đó một cước đá văng đó, đem cô đi ra ngoài.
Tiếng cảnh báo chói tai đồng thời cũng vang lên.
Xem cái cửa bị anh đá hư kia, nằm rạp trên mặt đất, hơn nữa khoảng cách của cô cùng chiếc cửa lại càng lúc càng xa, Tú Tú cứng họng nhìn xem trợn mắt há mồm, hoàn toàn không thể tin được loại chuyện này sẽ phát sinh, nhưng anh cứ như vậy mang cô đem theo, trước sau đại khái không đến hai mươi giây.
Sau đó, anh chuyển qua góc đường, cô ngay cả góc phố cũng đều không nhìn thấy.
Gió vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hai/3276983/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.