“Em cần công việc.”
Sáng tinh mơ, ông chủ của công ty điều tra Hồng Nhãn Ý Ngoại, mới vừa từ nhà đến công ty, vừa đem đôi chân dài của mình gác trên mặt bàn, sau đó cầm tờ báo, đang định bưng ly cà phê cực ngon mà cô bé giúp việc pha cho anh lên uống, cửa văn phòng của anh đã bị mở lớn.
Chàng trai đã bị anh cưỡng chế bắt nghỉ ngơi đang vác cả bao hành lý trên vai đi đến, bỏ lại những lời này, sau đó nói: “Cho em một vụ án nào đó, vụ án nào đều được.”
Hàn Võ Kì nhướng mày nhìn anh một cái, sau đó mở tiếp tờ báo, thản nhiên nói: “Anh kêu em đi nghỉ ngơi.”
“Em nghỉ rồi.”
“Anh nói là, cậu cứ gom hết các ngày nghỉ phép cộng lại nghỉ hết một lần.” Anh đem ly cà phê nâng lên miệng hớp một ngụm.
“Em đã nghỉ bốn mươi ngày.” Anh nắm chặt lấy túi hành lý.
Người đàn ông không ngẩng đầu nhìn cũng xác định tên kia chắc chắn đang rất thối mặt, chỉ xem tiêu đề của báo chí, nói: “Cộng lại các kỳ nghỉ trong ba năm, cậu có sáu mươi ngày. Bốn mươi ngày với sáu mươi ngày là rất khác nhau, tựa như bốn mươi vạn cùng sáu mươi vạn là hai việc rất khác nhau vậy.”
“Anh Võ …”
Hàn Võ Kì vươn ngón trỏ, ngăn cản oán giận của anh, nói: “Có chuyện gì muốn nói thì đi tìm chị Lam nói đi, tối hôm nay anh còn muốn lên giường ngủ. Nếu cậu không có nơi nào để đi, cũng có thể ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hai/3276978/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.