Ta nằm lì trên giường tới hết tháng giêng mới được Ngự y phê chuẩn cho ngồi dậy, đi ra đi vào. Những chuyện bên ngoài cũng vì vậy mà ùa vào tai ta như thác đổ. Đám cung nữ ở hành cung nhất định là đợi ngày này lâu lắm rồi, vừa thấy ta lò dò đi ra ngoài điện Khai Dương đã ùa đến tranh nhau báo tin. Ta hoảng quá, phải bỏ cả nghĩa khí chạy lấy người, để Ngọc Nga ở lại "thu nhận tin tức" còn mình thì trốn tiệt vào sau điện.
Hành cung Thanh An bao năm đều yên bình như tên gọi, chuyện động trời duy nhất chỉ có thể là mấy việc xoay quanh vụ hành thích hôm trước. Ngọc Nga sau một hồi làm việc với đám cung nữ nhiệt tình ngoài kia xong, trở vào chỉ tóm gọn còn đúng hai từ:
"Tô Nhược."
Hỏi ra mới biết, Hảo Nương kia vì báo thù đã hại chết rất nhiều người vô tội, nhưng rốt cuộc vẫn không quên ơn cứu mạng của Tô Nhược thuở nào. Nàng ta không giết Tô Nhược mà chỉ nhốt vào một căn nhà hoang, còn để cả thức ăn nước uống. Ban đầu, Hảo Nương cứng đầu không chịu khai ra chỗ nhốt Tô Nhược. Lý Thọ phải dùng đến cực hình mới ép được nàng ta mở miệng. Hoàng Đế sai một đội Cẩm y vệ đi đến nơi Hảo Nương nói, phá cửa vào trong quả nhiên tìm được một vị tiểu thư tóc tai rối bù, mắt mũi sưng húp đang cuộn tròn trong góc nhà khóc lóc thảm thương, không ai khác ngoài Tô Nhược bị nhốt mấy ngày nay.
Cứu được Tô Nhược là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-cung/2266301/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.