Tổ mẫu thở dài:
“Vân nha đầu à, há chẳng phải ta không xót con phải chịu khổ? Nhưng mối hôn sự này, không thể không thành.”
Bà ủ rũ nói:
“Đại bá con phạm lỗi trong lúc tại chức, là Tĩnh An hầu dốc sức cứu vớt mới giữ được chức quan cho ông ấy.”
“Hiện tại trong nhà chỉ có đại bá là có chức vị cao nhất. Nếu ông ấy gặp hoạ, thì mấy tỷ muội con về sau biết phải làm sao? Con là đứa hiền lành hiểu chuyện nhất nhà, lần này… hãy xem như vì gia tộc mà hy sinh vậy.”
Tổ mẫu ôm ta vào lòng, im lặng một lúc rồi mới dịu giọng:
“Hôm nay ta nhìn kỹ rồi, thị thiếp kia cũng chẳng ba đầu sáu tay gì, chỉ là trẻ đẹp, nhất thời mới mẻ mà thôi. Con thông tuệ dịu dàng, dung mạo cũng chẳng kém ai. Tĩnh An hầu rồi sẽ có chỗ cho con thôi.”
“Tổ mẫu từng trải, biết rõ — nam nhân chẳng có mấy kẻ si tình. Thứ tình cảm đó chỉ là nhất thời, dài ngắn khác nhau mà thôi. Chỉ cần con giữ vững bản thân, không xung đột với thị thiếp kia, làm tốt việc của chính thê, thì ngày tháng cũng không đến nỗi.”
Ta quỳ gục nơi đó, đờ đẫn, chẳng thể nói nên lời.
Thì ra… ta đã không còn đường lui.
Về phòng, ta khóc một trận thê t.h.ả.m.
Mẫu thân đau lòng nói: “Ta sẽ đến cầu xin tổ mẫu con, xin bà ấy thay đổi chủ ý.”
Phụ thân ta sốt ruột đi tới đi lui trong phòng, thở dài:
“Haiz, vô ích thôi, đều là do đại bá con liên luỵ con rồi!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-van-tan/5241356/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.