Sử Tân Vinh đi xuống tầng hầm sau đó một lúc. Ông ta đã thay một bộ đồ khác tối màu hơn, gọn gàng hơn tiện cho việc hoạt động. Ánh mắt ông ta nhìn Sử Hồng đầy lạnh lùng, cảm giác như đang dành cho con mồi chứ không phải con trai mình. Thuộc hạ bên cạnh kéo ghế cho ông ta ngồi xuống trước mặt Sử Hồng. Nhìn ánh mắt và thái độ xa lạ của ông ta, trong lòng Sử Hồng không khỏi dâng lên một cảm giác sợ hãi.
"Biết tại sao ta đối xử với ngươi thế này không?"
"Con không biết. Con nghĩ cho dù mình đã gây ra tội lớn thế nào cũng không đến mức bị cha đối xử như vậy."
"Nếu ngươi là con trai ta, ta chắc chắn sẽ không đối xử thế này với ngươi. Nhưng ngươi không phải."
Sử Hồng nghe mà giật mình thảng thốt. Làm sao ông ta lại biết được chuyện này? Việc hắn không phải là "Sử Hồng" thực sự ngoài trừ Tỉnh Thanh Ngôn và Phượng Cẩn thì không một ai biết cả. Tại sao ông ta lại phát hiện ra được?
Sử Hồng cố gắng động viên bản thân phải bình tĩnh. Sử Tân Vinh yêu quý con trai như vậy khi thấy con mình có những biểu hiện thay đổi khác lạ sao lại không sinh nghi. Có thể ông ta vốn chỉ đang nghi ngờ chứ không có bằng chứng gì cả. Ông ta chỉ đang thử hỏi dò hắn mà thôi. Nghĩ vậy Sử Hồng giả vờ kinh hãi kêu lên:
"Cha, sao cha lại nói như vậy? Con là con trai của người kia mà. Có phải con đã làm sai điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-tu-khong-thich-bien-thai/2774390/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.