Editor: Joco
Beta – reader: Takuyachan
Trên đường đi, Thư Văn liên tục phóng nhanh, vượt ba lần đèn đỏ, rốt cục cũng đưa được Ngả Lâm tới bệnh viện. Ôm chặt Ngả Lâm trong ngực, Thư Văn lấy áo bọc kĩ thân thể đang lạnh dần. Tránh chạm vào chỗ đau, hắn vội vàng bế cậu tới phòng cấp cứu.
May mắn thay, Ngả Lâm chỉ bị gãy xương sườn (=.=),và vì không có sức giãy giụa nên xương không lệch vị trí. Bác sĩ còn nói nếu như vậy, xương sẽ đâm thủng phổi, khiến máu tràn vào, không hô hấp được mà dẫn tới tử vong. Thư Văn nghe bác sĩ nói xong mà toát mồ hôi lạnh, hắn nhìn sắc mặt trắng bệch của Ngả Lâm, bèn lo lắng hỏi: “Nhưng vừa nãy, cậu ấy ho khan rồi thổ huyết những hai lần! Chẳng lẽ nội tạng bên trong không bị sao ư?
Bác sỹ quan sát kĩ phim chụp X quang rồi mới trả lời: “Đầu xương không hề lệch vị trí. Nếu như thổ huyết thì hẳn là do cái khác gây ra, không phải vì xương sườn gẫy.”
Thư Văn vừa nghe xong liền hỏi ngay: “Vậy do nguyên nhân gì?”
Bác sĩ đáp: “Thổ huyết có thể do nhiều nguyên nhân, hệ tiêu hóa bị thương, hay ung thư phổi..v..v.., nói chúng là nhiều bệnh. Tốt nhất là anh nên đưa cậu ta tới khoa nội để khám cho chắc.”
Thư Văn lắng nghe rồi cẩn thận hỏi cách chăm sóc cho vết thương của Ngả Lâm, xác định cậu không phải nằm viện trị liệu, nhờ bác sĩ kê các loại thuốc tốt nhất có thể, sau đó mới quay về phòng bệnh của Ngả Lâm.
Ngả Lâm tỉnh lại, đã thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thac-vi/72700/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.